Đêm hôm sau, Bạch Ngọc An nheo mắt tựa vào ghế thái sư, tóc chỉ búi gọn sau gáy, được A Đào dùng một cây trâm gỗ cài lại. Vài sợi tóc mai lòa xòa trên vai áo trắng, tay nâng tách trà nóng hổi, nhấp một ngụm.
Lại từ đĩa Ngụy Như Ý bưng tới, nàng cầm một miếng bánh nướng xốp giòn, lập tức cho vào miệng.
Tài nghệ của Ngụy Như Ý quả thật không tệ, miếng bánh nhỏ xinh vừa vặn bỏ vào miệng.
Vừa vào miệng đã ngọt bùi, cắn một cái liền tan chảy.
Nhấp thêm chén trà hoa mai A Đào pha, Bạch Ngọc An cảm thấy toàn thân thư thái dễ chịu.
Đang muốn thi hứng dâng trào làm thơ, nào ngờ A Đào lại đột ngột đóng sập cửa sổ lại.
Bạch Ngọc An bị cắt ngang suy nghĩ, nhìn A Đào dừng lại: “Sao lại đóng cửa sổ?”
A Đào ngồi cạnh Bạch Ngọc An, bĩu môi nói: “Trong phòng đã bị gió lạnh thổi vào rồi, lát nữa phòng lạnh, công tử còn tâm tình thưởng tuyết sao?”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
Truyềnn này tình tiết chậm mà hay nha mn. Mn đọc đi 😛😛😛


