Bạch Ngọc An trở về phòng liền nằm vật ra giường, chìm vào giấc ngủ chẳng buồn dậy nữa. A Đào nhìn đôi má ửng hồng của nàng thở dài, cùng Ngụy Như Ý giúp nàng cởi áo ngoài, bỏ giày vớ, rồi xắn tay áo lên lau mặt lau tay cho Bạch Ngọc An. Xong xuôi, hai người mới lặng lẽ tắt đèn rời đi.
Đêm khuya, trăng đã lên cao, nhưng Bạch Ngọc An lại chẳng ngủ yên. Hơi men đọng lại trong lồng ngực, khiến đầu cũng đau như búa bổ. Nàng trở mình, lại cảm thấy khát nước vô cùng. Trong cơn mê mệt, nàng mơ thấy mình đang bước đi trong khu rừng âm u, loạng choạng tìm nước uống. Bên tai văng vẳng tiếng nước chảy róc rách, nàng cố gắng bước về phía trước dưới ánh sáng mờ ảo, cuối cùng cũng thấy một vũng nước trong vắt phía trước.
Ánh sáng từ khe núi hẹp rọi xuống, theo dòng suối từ đỉnh núi đổ xuống mặt hồ. Bạch Ngọc An chỉ thấy cổ họng khô khốc, liền đi đến bờ, đưa hai tay vốc một chút nước mát đưa lên môi. Dòng nước chảy vào miệng, lại ấm áp lạ thường, vừa dịu cơn khát. Tựa hồ như gặp cơn mưa giữa lúc hạn hán, nàng thỏa mãn thở ra một hơi.
Thẩm Giác đang ngồi khom người bên giường Bạch Ngọc An, cổ bị đôi tay nàng vòng qua, kéo sát xuống. Nếu hắn không chịu, khẽ ngẩng lên một chút, đối phương liền bất mãn mà vươn người lên, đưa đôi môi đầy đặn ẩm ướt kia áp sát vào môi hắn. Một giọng nói tựa như đang thều thào vang lên: "Nước…"
Hơi thở bỗng trở nên nặng nề hơn. Thẩm Giác nhìn Bạch Ngọc An đang nhắm mắt trong bóng tối, không kìm được mà đưa tay chạm vào má nàng. Gò má vẫn còn ấm nóng, ngay cả dái tai cũng nóng bừng, trên người còn phảng phất mùi rượu nhẹ. Hắn ngắm nghía khuôn mặt ấy một lúc lâu, nhìn thấy đôi lông mày nàng khẽ nhíu lại, rồi lại dừng ở nốt ruồi son nhỏ xíu giữa chân mày toát lên vẻ phong lưu quyến rũ. Cuối cùng, hắn lại cúi xuống chiều theo ý nàng.
Hắn ngậm một ngụm trà, từ từ chuyển nước vào miệng nàng, nhưng không cho nàng thỏa mãn hoàn toàn, mà như dẫn dụ nàng tự tìm đến. Lúc này Bạch Ngọc An vô cùng ngoan ngoãn, Thẩm Giác khẽ cắn vào môi nàng, nàng cũng ngửa mặt đón nhận. Hương vị nơi môi nàng tựa như pha lẫn mùi hoa mai lạnh lẽo, đôi mắt vốn chưa từng để hắn vào tầm mắt kia nay khép hờ, khẽ run rẩy. Tựa như vầng trăng vừa xuyên qua lớp mây đen, lộ ra chút ánh sáng mờ ảo.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


