Bạch Ngọc An nhảy khỏi xe ngựa một cách bất ngờ, đến tên trộm kia chắc cũng không ngờ nàng lại dám nhảy xuống như vậy, nên chẳng kịp giữ lại. Chỉ nghe tiếng xe ngựa dần xa nơi tai, nàng mới thở phào nhẹ nhõm. Cũng không hiểu sao xe của tên kia đột nhiên chạy chậm thế, khi nhảy xuống nàng chẳng cảm thấy lực quán tính mạnh lắm. Hai tay bị trói sau lưng cố gắng giãy giụa, không ngờ dây thừng lại tự tuột ra. Ngọc An vội vàng giật tấm vải đen bịt mắt xuống, rồi nhìn ra ngõ hẻm, thì xe ngựa đã biến mất từ lúc nào.
Nàng cảm thấy có chút không ổn, ánh mắt đảo sang hai bên. Trong ngõ vắng tanh không một bóng người, lại chính là nơi quen thuộc với nàng. Nàng không khỏi nhíu chặt mày, sao lại trùng hợp đến mức đưa nàng về đúng sân viện nàng đang ở thế này? Ngay lúc ấy, cơn đau nhức sau lưng lại ập đến. Mồ hôi lạnh ướt đẫm, mặt mày tái nhợt, nàng cố chống đỡ bước đến gõ chiếc vòng đồng trên cổng viện.
Ngụy Như Ý không dám chậm trễ, vội đỡ Bạch Ngọc An đi thẳng về chính phòng. A Đào ở trong thấy chủ tử về vào giờ này, lại thấy tình cảnh ấy, liền chạy đến cùng đỡ, mặt mày biến sắc: "Công tử! Xảy ra chuyện gì vậy?"
Bạch Ngọc An chẳng còn hơi sức nói năng, vừa vào đến phòng liền nằm vật ra giường, thều thào bảo A Đào: "Hôm nay ta bị trượng hình rồi."
Ngụy Như Ý quỳ bên giường lại đỏ mắt, vội vén tà áo đỏ của Bạch Ngọc An lên xem. Thấy những vệt máu loang lổ trên chiếc quần lót trắng bên trong, nàng ta không nhịn được nghẹn ngào: "Tiểu nữ đi đun nước nóng cho đại nhân."
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


