Trong tiết trời gió tuyết lúc này, Bạch Ngọc An trông càng thêm mong manh yếu ớt. Thẩm Giác nhìn khuôn mặt tái nhợt ấy của nàng, tựa như đóa lan rơi xuống mặt hồ, chỉ cần lơ là một chút là sẽ chìm nghỉm. Nghe lời Thẩm Giác, Bạch Ngọc An sửng sốt ngước nhìn hắn: "Ngài... ngài làm sao biết được?"
Thẩm Giác cúi đầu cười lạnh, ánh mắt dừng trên gương mặt kinh ngạc của Bạch Ngọc An - khuôn mặt đẹp như ngọc nhưng giờ đây lại khiến hắn muốn bóp nát trong tay. Hắn nhẹ giọng châm chọc sự ngỡ ngàng của nàng: "Ta biết thế nào chẳng quan trọng. Quan trọng là, ta có thể biết, thì thái hậu tất nhiên cũng có thể tra ra."
"Vừa rồi Bạch đại nhân còn hùng hồn khảng khái, tình thâm ý trọng lắm mà."
"Một môn thân sự giả tạo, Bạch đại nhân lại có thể diễn ra vẻ thâm tình đến thế. Ta thật sự hơi tò mò, rốt cuộc vì lẽ gì mà ngươi nhất quyết không chịu cưới Gia Ninh Quận chúa?"
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


