Đến cửa Nhân Thọ cung, Bạch Ngọc An quỳ xuống đất, đưa tấu sớ trong tay cho vị thái giám vừa đi tới, nói: “Bạch Ngọc An hôm nay đến xin tội, phiền công công giúp hạ quan dâng tấu sớ này lên thái hậu.”
Lâm công công liếc nhìn Bạch Ngọc An, rồi lại nhìn trời tuyết, chợt nhớ ra đây chính là vị Thám hoa tân khoa năm ngoái.
Ông ta hà hơi vào tay cho ấm, rồi nhận lấy tấu sớ, có chút thương cảm nói: “Bạch đại nhân đợi một lát.”
Nói rồi, Lâm công công liền cầm tấu sớ đi vào bên trong.
Bạch Ngọc An nhìn bóng lưng Lâm công công khuất dạng, rồi lại cụp mắt xuống.
Bạch Ngọc An quỳ như vậy, đã hơn một canh giờ.
Trên ống tay áo đã phủ một lớp tuyết mỏng, Bạch Ngọc An khẽ động, tuyết liền rơi xuống.
Trong Nhân Thọ cung vẫn không có động tĩnh gì, Bạch Ngọc An cũng không bất ngờ, hôm nay nàng vốn là đến xin lỗi trước, chỉ muốn thái hậu hiểu được lòng cung kính của mình.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


