Lúc này đã quá giờ Hợi, ngoài cửa sổ tuyết rơi lất phất. Nàng không khỏi liếc nhìn ra ngoài, trong lòng thầm nghĩ không biết Thẩm Giác tìm mình vào giờ này có việc gì. Ngọn bút trong tay khẽ dừng lại, nàng ngẩng lên nhìn A Đào bảo: "Đi mời Thẩm Thủ phụ vào đi."
A Đào cắn nhẹ môi dưới, thưa: "Thẩm đại nhân... đã vào rồi ạ."
Bạch Ngọc An còn chưa kịp hiểu ra, đã thấy Thẩm Giác bước từ sau tấm rèm đi vào.
Khi bước qua khung cửa, hắn liền trông thấy Bạch Ngọc An đang ngồi ngay ngắn trước án thư, tay cầm bút lông. Ánh nến ấm áp soi rọi lên gương mặt thanh tú của y, chiếc áo trắng phủ ngoài bởi tấm ngoại bào màu xanh lam, vài sợi tóc mai rủ xuống trước trán, khiến cho vẻ đoan chính vốn có dường như cũng phai đi đôi phần. Con người lạnh lùng ấy, dù đang đối diện với hắn, vẫn như cách xa đến vạn dặm. Thế nhưng, khuôn mặt ngọc trắng mịn màng ấy, đôi mắt lạnh lùng kia cũng không che giấu nổi phong thái tiên phong đạo cốt. Thẩm Giác lần đầu tiên để ý đến nhan sắc của một người đến vậy. Hắn từng tự vấn lòng mình, có lẽ mình không chỉ đơn thuần mê đắm vẻ ngoài của y. Mà là bởi hắn chưa từng thấy một người như thế trên quan trường.
Ánh mắt hắn lại dừng ở chiếc bát thuốc trên bàn. Chỉ là, một người như vậy sao lại có thể... bất lực...?
Bạch Ngọc An thấy Thẩm Giác đứng nguyên tại chỗ, liền đặt bút xuống, sai A Đào đi pha trà, rồi đứng dậy hướng về phía hắn nói: "Thẩm Thủ phụ có chuyện gì, hay là chúng ta ra tiền sảnh nói chuyện?"
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


