“Bọn tôi có thể ăn thử không?”
Người nói chuyện chính là Bạch Lộ, cô chỉ ăn một phần cơm trưa đơn giản, một món mặn một món chay và một phần cơm.
Bởi vì là cơm hộp cho nên cũng không phải mới ra lò, bản thân mùi vị của cơm hộp đã không có gì đặc biệt cho nên từ lúc ăn đã thấy không đã ghiền lắm.
Sau khi nghe được mùi thơm này, miệng cô không nhịn được mà nói ra những lời trong lòng.
Sau khi kịp phản ứng lại cô đã ho một tiếng che giấu nhưng lại chợt phát hiện ra sự chú ý của người khác đều không đặt trên người cô, tất cả đều trông mong nhìn chằm chằm vào đồ nướng trên phiến đá.
Bị nhiều người nhìn chằm chằm như vậy Tô Chi cũng không căng thẳng mà tâm trạng ngược lại lại rất tốt, xem ra suy đoán của cô đúng rồi, rửa nhiều tôm cá hơn một chút thật sự có thể kiếm lời được ít tiền.
“Có thể chứ.” Tô Quân Bạch đã quen tay hay việc: “Có thể dùng tiền để mua, hoặc dùng tôm cua cá để đổi.”
Anh ngừng lại một chút rồi lại nói: “Chúng tôi chắc chắn sẽ không gài người như tổ chương trình đâu, cá và tôm đều mười tệ một phần, một phần sáu con, muốn mua thì nhanh.”
Nếu không anh sẽ tăng giá ngay tại chỗ.
Đám người: “...”
“Ha ha ha, Tô Quân Bạch và Tô Chi biết buôn bán quá đi.”
“Tên của kỳ chương trình lần này nên đổi thành... Trăm chiêu kiếm tiền của hai anh em Tô Quân Bạch.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-593460.png&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)
