Tô Chi đi khỏi bãi cát rồi đi đến rừng cây cạnh đó không xa.
Không ít người trên mưa đạn đều muốn biết Tô Chi đi đến nơi nào, muốn tìm thứ gì, mời hoa trắng nhỏ ăn tiệc xa hoa gì.
Anh cameraman cũng vô cùng có trách nhiệm đi theo, anh ta cũng rất tò mò xem cô gái nhỏ này đang muốn làm gì, thế là sau khi nhận được chỉ thị của đạo diễn, anh ta đại diện cho quần chúng đang nghi hoặc, lên tiếng hỏi thăm: “Tô Chi, cô đang muốn đi đâu đấy?”
Anh cameraman: “...”
Không biết cô ấy đi đến rừng cây làm gì nhỉ? Nơi này trừ cây ra thì có gì hay chăng?
Tô Chi bước vào trong rừng, cô đi về phía những công nhân đang dọn cây khô kia.
Công nhân đang cầm công cụ làm việc, âm thanh máy móc phát ra ù ù, nghe rất chói tai.
Đối phương thấy cô tới thì cũng không hiểu lắm, tổ trưởng hỏi: “Các người là ai? Ở đây đang làm việc, đừng nên đi vào.”
Sau khi tổ trưởng nhìn thấy sau lưng Tô Chi còn có một anh thợ quay phim đi theo thì tưởng bọn họ là phóng viên, muốn quay lại cảnh bọn họ đốn cây.
Thế là anh ta giải thích: “Công việc của chúng tôi là hợp pháp, chắc chắn sẽ không gây nguy hiểm, các người đừng quay.”
Anh ta vừa nói xong thì có một công nhân cắt tỉa cây cối kêu la thảm thiết, thân thể cũng co lại, trông có vẻ rất đau đớn.
?
Tổ trưởng nhìn thấy thế thì hỏi: “Cậu có chuyện gì vậy?”
Công nhân quét dọn ở bên cạnh trả lời: “Hình như anh ấy bị điện giật.”
Vẻ mặt tổ trưởng trắng bệch: “Còn không đi tắt nguồn điện nhanh đi!”
Đây chính là chuyện liên quan đến mạng người, anh ta có hai cái mạng cũng không đền nổi!
“Xong rồi xong rồi.’”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-150561.jpg&w=256&q=75)