Lúc đó tu vi nàng còn yếu kém, bị bắt chỉ có con đường chết nên chỉ biết liều mạng chạy trốn. Khi bị đuổi đến bước đường cùng, nàng chui đại vào cỗ xe ngựa của Tố Yên tỷ đang đậu bên đường. Khi đó Tố Yên tỷ cũng mới bảy tuổi, bị nàng làm cho giật mình, nhưng thấy nàng nước mắt ngắn dài thì lại ôm nàng vào lòng, dịu dàng hỏi han.
Nàng sợ hãi quá nên nói dối rằng có kẻ buôn người giả làm đạo sĩ muốn bắt nàng. Tố Yên tỷ lập tức giấu nàng đi, tốn bao công sức mới lừa được tên đạo sĩ kia rời đi. Nghe nàng nói mình là cô nhi, Tố Yên tỷ cũng vừa mất mẫu thân liền bảo rằng đã cùng họ Lê tức là có duyên, chẳng nói chẳng rằng đưa nàng về nhà, cho nàng ăn ngon, mặc đẹp, còn ôm nàng dỗ dành đi ngủ như ta ta ruột, nuôi nấng nàng suốt một năm trời.
Về sau nàng nhớ Tường Vi tỷ tỷ và đám bạn trên núi nên lẻn về, định bụng chơi nửa ngày rồi sẽ xuống lại. Chẳng ngờ đúng lúc Tường Vi tỷ tỷ vừa đi chơi xa về, nghe Bồ Đề ca ca mách lẻo rằng nàng mất tích cả năm, liền tóm cổ nàng đánh cho một trận, cảnh cáo nếu còn chạy loạn sẽ trị tội nặng. Bất đắc dĩ phải ở lại trên núi vài ngày, vì sợ Tố Yên tỷ lo lắng, nhân lúc Tường Vi tỷ tỷ lại đi chơi, nàng lại trốn xuống núi lần nữa.
Lúc đó nàng đột ngột biến mất, Tố Yên tỷ tìm khắp nơi không thấy, tưởng nàng đã lạc mất nên nằm trên giường khóc suốt mấy ngày. Thấy nàng trở về, tỷ ấy vui mừng ôm nàng khóc thêm một trận nữa. Nàng trong lòng vô cùng áy náy, sau khi chắc chắn Tố Yên tỷ tâm địa thiện lương tuyệt đối không hại mình, nàng mới thú thật mình là yêu tinh. Nàng đã chuẩn bị sẵn tâm lý bị đuổi đi, bị đoạn tuyệt quan hệ, nào ngờ sau phút kinh ngạc ban đầu, Tố Yên tỷ chẳng những không sợ mà còn nựng má nàng cười bảo: "Tiểu yêu tinh mà cũng đáng yêu thế này sao."
Kể từ đó, nàng chạy qua chạy lại giữa hai nơi. Bao nhiêu năm qua, lúc thì nàng ở trên núi, lúc lại xuống nhân gian cư ngụ. Trong lòng nàng, Tố Yên tỷ tỷ cũng giống như Tường Vi tỷ tỷ, đều là tỷ ta ruột thịt, là người nhà của nàng.
"Ta đã không muốn gả, sao có thể đẩy muội vào hố lửa. Muội mau quay về núi đi, đừng đến đây nữa." Nói đoạn, nàng đẩy Lê Hương ra ngoài.
Lê Hương nhất quyết không đi: "Tố Yên tỷ tỷ quên rồi sao, muội là yêu mà! Đợi Thái tử chết rồi, muội có thể chạy trốn bất cứ lúc nào."
Lê Tố Yên vẫn lắc đầu: "Thế cũng không được. Ngộ nhỡ Thái tử thấy muội xinh xắn đáng yêu, nảy sinh ý đồ bất chính thì chẳng phải hủy hoại sự trong trắng của muội sao?"
Lê Hương chẳng hề bận tâm: "Nếu muội không muốn, một gã phàm nhân thì làm gì được muội."
"Đạo sĩ thì ta còn kiêng dè, chứ Thái tử chỉ là người phàm thì có gì đáng sợ. Muội chỉ cần vung tay áo một cái là hắn sẽ ngã lăn ra ngay." Nàng tiểu hoa yêu lòng đầy tự tin nói.
Lê Hương lại tiếp tục thuyết phục: "Nếu tỷ lo lắng, thì tới Kinh thành ta sẽ tìm đường chạy trốn. Người là do bọn họ đón đi từ Lê gia, ta chạy mất cũng không liên quan đến nhà họ Lê, càng không liên lụy đến tỷ."
"Hơn nữa, sính lễ và của hồi môn đã vào tay, bọn họ làm sao thèm để ý đến một tân nương có cũng được mà không có cũng chẳng sao."
"Người có tình phải nên duyên quyến thuộc. Tỷ và Văn biểu ca tâm đầu ý hợp, tỷ chẳng phải luôn mong được gả cho huynh ấy, chung sống trọn đời sao?"
Tố Yên tỷ tỷ từ nhỏ đã thân thiết với Văn biểu ca, trước đây mỗi khi đi gặp mặt, tỷ ấy còn thường mang theo cái "đuôi nhỏ" là nàng đi cùng nữa. Tình cảm đó nàng đều thấy rõ.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-593460.png&w=256&q=75)
