Lê Tố Yên tuyệt vọng khôn cùng, tiếng khóc nghẹn ngào không sao kìm nén được:
“A Nương mất sớm, phụ thân lại thiên vị muội muội. Di nương muốn ép ta phải phục tùng mà không từ thủ đoạn. Hạ nhân hầu hạ bên cạnh ta, kẻ thì bị đánh, kẻ thì bị bán, kẻ bị đuổi. Bà ta còn đe dọa rằng, nếu ta không gả đi để phân ưu cho Lê gia, thì vinh hoa phú quý của Lê gia sau này, ta đừng hòng mơ tưởng đến.”
"A Lê, ta hiện giờ thực sự đã rơi vào đường cùng rồi.”
Tiểu Lê Hoa nghe vậy thì giận đến phát tiết:
"Tỷ là Đích tiểu thư của Lê gia, tại sao lại không được hưởng vinh hoa phú quý của cái nhà này chứ!"
"Chưa kể, sản nghiệp nhà này hưng thịnh như hôm nay đều có công lao của mẫu thân tỷ trong đó."
"Sự giàu sang này không phải do kế mẫu của tỷ cực khổ gây dựng nên, bà ta lấy tư cách gì mà sỉ nhục tỷ như thế!"
Đừng nhìn Lê gia hiện giờ đang thời cực thịnh mà lầm, năm xưa Lê gia từng bị người ta hãm hại, kinh doanh lụi bại. Chính mẫu thân của Tố Yên tỷ tỷ đã kề vai sát cánh bên cạnh lão gia, ngày đêm lao lực lo toan, cũng chính vì thế mà đổ bệnh rồi qua đời sớm. Khi kế mẫu gả vào, cơ ngơi của Lê gia đã sớm thăng tiến như diều gặp gió.
Nếu những lời cay nghiệt kia là do phụ thân của Tố Yên tỷ nói ra thì còn có chỗ khó trách. Nhưng Tục huyền phu nhân cũng chỉ là kẻ ngồi mát ăn bát vàng, bà ta có thể thiên vị, có thể chỉ lo cho con đẻ của mình, nhưng tuyệt đối không có tư cách nói Tố Yên tỷ như vậy.
"Đúng là nực cười, bình thường có hỉ sự gì chẳng bao giờ thấy gọi tên tỷ, giờ có chuyện thì lại nhớ đến tỷ ngay."
"Dựa vào đâu mà nhi nữ bà ta không muốn gả thì có thể không gả, còn tỷ không muốn thì bà ta lại ép chết tỷ như thế, đúng là mặt dày không biết xấu hổ!" Tiểu Lê Hoa đã giận đến mức muốn đánh người.
"A Lê, nếu ta chưa có ý trung nhân, ta gả thì thôi đi. Dẫu sao ta cũng ăn cơm nhà này, dùng tiền nhà này, gả đi xem như trả nợ ân tình. Nhưng hễ nghĩ đến biểu ca, ta... ta thực sự không muốn sống nữa."
Lúc này Tiểu Lê Hoa mới chú ý tới bộ giá y rực rỡ trên người Lê Tố Yên, sắc mặt nàng càng thêm âm trầm. Gả cho một vị Thái tử mệnh yểu sắp chết, chẳng khác nào định sẵn tương lai phải làm góa phụ.
Tố Yên tỷ tỷ vừa đẹp người vừa đẹp nết, cam chịu ở hậu viện Lê gia bao năm nay, mắt thấy sắp được gả cho người thương để bắt đầu cuộc sống mới, nàng không thể để tỷ ấy phải chịu vận hạn này. Hơn nữa, Tố Yên từng là ân nhân cứu mạng của nàng.
Sau trăm năm tu luyện, nàng cuối cùng cũng hóa được hình người. Năm năm tuổi, vì không kìm được nỗi nhớ nhân gian, nàng lén chạy xuống núi, đến thành Giang Châu chơi đùa. Khi đang vui vẻ dạo chơi trên phố thì bất ngờ gặp một tên đạo sĩ. Hắn nhìn thấu thân phận yêu tinh của nàng, chẳng phân biệt đúng sai đã quát lớn một tiếng "Yêu nghiệt đền mạng", rồi vung kiếm chém tới.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-593460.png&w=256&q=75)
