Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Nàng ta che mắt như thể vừa thấy thứ gì dơ bẩn, nhưng tiểu nha đầu bên cạnh lại có chút tinh ý, nhìn chằm chằm vào cơ thể ta, mặt đỏ bừng, lẩm bẩm:
“Trời ơi, đẹp quá… Thật muốn bóp thử…”
Ta liếc nha đầu một cái đầy chán ghét, chỉnh lại y phục.
“Có chuyện gì?”
Sở Tương Quân hạ tay xuống, chỉ vào ta nói: “Ngươi phải nói chuyện cho đàng hoàng, không được làm nũng.”
Hừ, ta thèm mà làm nũng với nàng ta? Rõ ràng đây là cách nói chuyện bình thường của ta từ trước đến giờ mà.
“Có chuyện thì nói, không thì cút đi.”
Sắc mặt Sở Tương Quân tái đi, nhanh chóng vào thẳng vấn đề.
“Mẫu thân nói, bảo ta học ngươi cách hầu hạ nam nhân.”
“Ngươi không học được đâu, cút đi.”
“Mẫu thân còn nói, chỉ cần ngươi chịu dạy ta đàng hoàng, bà sẽ đưa bài vị của mẫu thân ngươi vào từ đường của gia tộc, và sẽ lo cho hài cốt bà ấy được an táng ở nơi phong thủy tốt.”
Ta ngẫm nghĩ một lát, nhớ lại lời dặn dò của mẫu thân trước lúc lâm chung, không tình nguyện lắm mà đáp:
“Được thôi.”
Sở Tương Quân kể cho ta nghe, Thái tử Trần Dự hiện tại là con trai của Hoàng thượng và Hoàng hậu, từ nhỏ đã được nuôi dưỡng làm thái tử Đông Cung.
Vì hậu cung con nối hiếm hoi, Hoàng thượng trong suốt mấy chục năm chỉ có hai người con trai, ngoài Thái tử Trần Dự, còn một tiểu hoàng tử đã mất sớm.
Do đó, Hoàng thượng vô cùng coi trọng việc Thái tử phải có người nối dõi. Vào năm Thái tử thành niên, Hoàng thượng đã đưa không ít mỹ nhân vào Đông cung.
Năm nay Thái tử đã hai mươi ba tuổi, trong Đông cung có đến cả chục mỹ nhân, nhưng mãi chẳng có tin vui nào.
Hoàng thượng bắt đầu lo lắng, triệu không ít đạo sĩ đến để xem quẻ.
Đạo sĩ nói, Thái tử là bậc thiên tử tương lai, phúc khí lớn lao, còn những nữ tử trong Đông cung mệnh bạc, không chịu nổi ân huệ của ngài, phải tìm một người có mệnh cách tôn quý.
Thế là, Khâm Thiên Giám dẫn theo một đám đạo sĩ vào cung bày trận thần, tính toán một tháng ròng rã, cuối cùng tìm ra được người đó...
Người ấy chính là con gái đương kim Tể tướng.
Kể đến đây, Sở Tương Quân đỏ mặt, ngượng ngùng cúi đầu.
“Phụ thân nói, ta và Thái tử là duyên trời định, chỉ có ta mới có thể sinh hạ long tử cho Thái tử.
“Muội muội à, ngươi cũng đừng ghen tị với ta. Chỉ cần ngươi đồng tâm hiệp lực với ta đối phó với đám tiện nhân không an phận trong Đông cung, ta nhất định không bạc đãi ngươi.”
Hừ.
Ta cười khẩy.
Ta ghen tị?
Phì!
Không phải ta khoác lác, đừng nói chỉ là một Thái tử, ngay cả Hoàng thượng, ta cũng có thể thu phục trong tay.
Tất nhiên, những lời này ta sẽ không nói cho Sở Tương Quân biết.
Ta sợ nàng ta ghen.
“Được rồi, ta biết rồi. Chuyện này dễ thôi.”
Ta lấy từ trong túi ra bộ thần y mang về từ Hợp Hoan Tông, ném cho Sở Tương Quân một chiếc, rồi đưa nàng ta một lọ sứ.
Sở Tương Quân chưa từng thấy mấy món đồ thần kỳ này, cầm trong tay xoay qua xoay lại một hồi, trông rất khó hiểu.
“Muội muội, ngươi đưa cho ta sợi dây thừng này để làm gì? Chẳng lẽ đêm đó ngươi bảo ta trói Thái tử lại?”
“Chuyện này không ổn đâu, đó là tội mưu sát quân vương, chỉ vì sinh con mà làm vậy thì không đáng…”
Ta trợn mắt, cầm lấy bộ thần y ướm thử lên người rồi ném lại cho nàng ta.
“Nhìn rõ chưa? Cứ mặc như thế, buộc chỗ này, thắt chỗ kia, hai dây này buộc vào gốc đùi rồi mặc nó bên trong áo cưới”
“Còn về thuốc, trước khi Thái tử vào phòng, ngươi đổ hết cả bình lên người. Nhớ kỹ chưa?”
Ngồi một lúc thấy hơi mệt, ta chống đầu tựa vào giường, lười biếng đáp.
Sở Tương Quân mặt càng lúc càng đỏ, khẽ cắn môi: “Chuyện này… có được không?”
Ta không trả lời, nhưng nha đầu đứng bên cạnh nàng ta thì phấn khích ra mặt.
“Chắc chắn được mà! Bộ y phục này nhìn đã thấy kích thích rồi, Điện hạ thấy chắc chắn sẽ lao vào tiểu thư ngay lập tức!”
“Được rồi, ta về thử trước. Muội muội cứ nghỉ ngơi đi.”
Ta nhắm mắt khẽ “ừ” một tiếng, nhắc nhở: “Bảo với mẫu thân ngươi, hãy giữ lời hứa.”
Nếu không, ta sẽ tự tay tiễn bà ta.
---
Ngày đại hôn đã đến.
Sáng sớm ta bị đẩy vào một chiếc kiệu nhỏ, lắc lư đi đến Đông cung.
Trong Đông cung náo nhiệt, trống kèn vang rộn cả ngày. Ta nằm trong phòng bên ngủ đến bất tỉnh nhân sự.
Mãi cho đến khi bị tiếng ồn đánh thức, ta mới tỉnh dậy.
Đó không chỉ là tiếng ồn thông thường, mà là tiếng kèn trống cứ như đang làm lễ tang vậy.
Người thổi kèn rõ ràng có nội lực thâm hậu, thổi đến nỗi trời rung đất chuyển.
Sau đó là tiếng sáo bầu vang lên, rồi tiếng trống chiêng “keng keng”...
Các loại nhạc cụ hòa vào nhau, liên tục vang dội...
Phải nói, giữa đêm tối thế này, bầu không khí chẳng khác gì đang tổ chức tang lễ ở núi hoang.
Thật kích thích.
Ta đang vừa nghe vừa gõ nhịp theo thì cửa phòng bị gõ mạnh.
“Nhị tiểu thư, có chuyện rồi!”
Ta không động đậy, vẫn tiếp tục nhịp nhàng theo tiếng nhạc.
Người ngoài cửa có vẻ sốt ruột, đá bay cửa phòng, lao nhanh vào.
“Nhị tiểu thư, là nô tỳ, Hoan Hi đây.”
Ta ngẩng đầu nhìn, quả đúng là Hoan Hi. Nàng ta mặc một bộ y phục đỏ chói, trên đầu cột hai búi tóc với dây đỏ, má đánh phấn hồng hơn đích khỉ, đôi môi đỏ rực hơn cả quỷ dữ.
“Có chuyện gì?”
“Có chuyện thật đấy ạ! Thái tử hôm nay uống hơi nhiều, vừa vào động phòng thì đám mỹ nhân bắt đầu thổi kèn.
Hoan Hi hơi khựng lại, nhẫn nại giải thích:
“Nhưng ngày hoàng đệ ngài mất là mùng sáu tháng Giêng, hôm nay là mùng sáu tháng Tám, đâu phải một ngày...”
“À, ta biết rồi. Không còn sớm nữa, ngươi về ngủ đi.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)






-481703.jpg&w=640&q=75)



-18792.png&w=640&q=75)




-198627.png&w=640&q=75)
