Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Lão già liền vội vàng gọi một tiểu đồng dẫn ta ra sau viện. Vừa bước ra khỏi cửa, ta đã nghe thấy lão phu nhân vừa nói móc vừa gièm pha:
"Nghe thấy không, ngủ cả đêm với đám nam nhân, chẳng biết ngủ với bao nhiêu người rồi. Đúng là không biết xấu hổ."
"Phu nhân đừng nói nữa. Khi ta đến, tông chủ Hợp Hoan Tông đã bị nàng ấy ép đến nửa sống nửa chết rồi. Tương Quân của chúng ta còn phải nhờ nàng ấy nhiều. Có nàng ấy ở đó, Tương Quân nhất định sẽ là người đầu tiên mang long thai trong Đông Cung."
"Cái gì? Tông chủ tu luyện hàng trăm năm mà cũng bị nàng ta mê hoặc đến mức thần hồn điên đảo sao? Vậy... thái tử có khi nào cũng sẽ bị nàng ta mê hoặc không?"
Lão phu nhân tỏ ra không yên tâm, còn lão già thì hạ thấp giọng, nhưng vẫn lọt vào tai ta:
"Phu nhân yên tâm, thái tử giống hệt hoàng thượng, ghét nhất loại nữ nhân không đứng đắn, chắc chắn sẽ chẳng thèm liếc nàng ta một cái. Trong kinh thành này, chẳng có ai thích hợp hơn nàng ta để làm nền cho Tương Quân của chúng ta đâu..."
Đêm đó, ta ngủ không yên giấc, bị ai đó đẩy tỉnh dậy. Vừa mở mắt, trong căn phòng mờ tối, có một nam nhân đang ngồi cạnh giường ta.
Đúng vậy, là một nam nhân.
Hắn mặc một bộ y phục đen bó sát, mày như vẽ, mắt tựa sao trời, giữa trán có một nốt chu sa đỏ rực nổi bật. Sự tuấn mỹ tự nhiên của hắn mang theo vài phần uy nghiêm.
Hừ, lại còn đẹp hơn cả lão sư tôn hơn năm trăm tuổi của ta nữa.
Nếu sư tôn ta có dung mạo như vậy, ta cũng không đến nỗi từ chối lão ba trăm lần.
Dưới ánh trăng, ta nhẹ nhàng kéo chăn xuống, để lộ thân hình tuyệt mỹ khiến lão tổ Hợp Hoan Tông từng thèm muốn không thôi, rồi ta khẽ bấm một ngón lan hoa, giọng nói ngọt ngào vang lên:
"Công tử có muốn cùng ta ‘tu luyện’ không? Chỉ cần một đêm, đảm bảo ngươi trẻ lại mười tuổi, nhớ mãi nửa đời mà chẳng cần phải chịu trách nhiệm gì. Công tử động tâm chứ?"
Nam nhân thoáng sững sờ, sau đó mặt đỏ bừng.
Hắn khẽ gãi ngón tay, giọng nói có chút ngại ngùng.
"Chuyện này... không hay cho lắm, cũng chỉ còn vài ngày nữa... Hay là đợi nàng về cửa nhà chồng rồi hãy ‘tu luyện’ vậy..."
"Hửm, không ngờ ngươi trông đứng đắn nghiêm túc thế mà lại có sở thích này."
Ta giả vờ nhấc cằm, ra vẻ trầm tư: "Thích nữ nhân đã có chồng à? Có vẻ hơi thiếu đạo đức đó nhỉ..."
Sắc mặt hắn thoáng hiện vẻ tiếc nuối, có lẽ tưởng ta sẽ từ chối.
Thật ra, ta là người rất có nguyên tắc, nhưng nguyên tắc này chỉ dành cho những kẻ mặt mày xấu xí mà thôi.
Người đẹp thì tất nhiên phải được ưu ái đặc biệt.
"Không phải là không thể. Thế này đi, ba ngày nữa ta xuất giá, đêm đó ngươi đến Đông cung tìm ta.
"Trước khi đến nhớ ăn nhiều thịt để bồi bổ, đêm ấy chúng ta sẽ cùng nhau bàn luận sâu một phen, thế nào?"
Đôi mắt nam nhân sáng lên, liên tục gật đầu nhưng vẫn có chút thẹn thùng.
"Tốt, tốt lắm. Ban đầu ta còn lo lắng, giờ gặp nàng rồi ta mới thực sự yên tâm."
??? Yên tâm chuyện gì cơ?
Nhìn thấy vẻ ngạc nhiên của ta, hắn đỏ mặt, ngồi xuống bên giường, nhẹ nhàng nắm lấy tay ta, giọng nói mềm mại:
"Họ nói nàng là đại gia khuê tú mà Sở tướng quân hết mực dưỡng dục, còn đoan trang hơn cả tượng Phật ở chùa Linh Cốc.”
"Khi nàng đứng giữa đám đông, quanh mình như tỏa ra ánh Phật, khiến ai nhìn cũng muốn thành tâm quỳ bái.”
"Ngay cả cháu trai ta còn bảo, nếu tượng Phật ở chùa Linh Cốc có sập, nàng chỉ cần ngồi vào đó, người đến dâng hương sẽ đông như nước chảy..."
Trời đất...
Ai lại dám bịa đặt những tin đồn ác ý về ta, phá hoại thanh danh của ta thế này chứ?
Ngày xưa, khi tổ cô còn đứng trước cổng Hợp Hoan Tông, dưới trời đất này, hễ là nam nhân thì không ai không "cứng" cả!
Thật đúng là trò cười.
"Đừng nghe họ nói bậy."
Nam nhân e lệ cười, nắm lấy tay ta, nhỏ giọng bảo:
"Họ nói bậy cả thôi, ta vừa nhìn đã biết nàng không phải người như vậy."
Ta gật đầu, thân mình mềm mại tựa gần vào hắn, cẩn thận ngắm nhìn dung mạo của hắn.
Trời ơi, hắn đẹp quá mức! Nếu ta không chuyên tu mị thuật chắc đã tưởng hắn là hồ ly tinh lạc từ đâu tới rồi!
Nam nhân rất mực đúng mực, nắm tay ta một lúc rồi ngước nhìn trời, vẻ mặt thoáng chút không nỡ.
“Không còn sớm nữa, ta phải về rồi. Ba ngày sau, đêm đó ta sẽ đến tìm nàng.”
Nói rồi mặt hắn lại đỏ bừng lên…
Ta liếm môi, đúng là một mỹ nhân!
Dạo gần đây ta tu luyện đến mức nghẽn lại, cũng đã đến lúc phải đột phá một phen…
“Nhớ ăn nhiều vào nhé.”
Hắn ngượng ngùng gật đầu, lưu luyến đứng dậy, đi được vài bước lại quay đầu sờ tay ta lần nữa rồi mới trèo tường rời đi.
Ta nhìn theo một lúc, tên hồ ly tinh này đúng là có chút bản lĩnh.
Nhắm mắt lại, ta lại ngủ tiếp.
***
“Nhìn nàng ta kìa, phóng đãng hết chỗ nói, ngủ mà để lộ cả một đoạn chân dài thế kia.”
“Trời ơi, trắng quá, vừa thon vừa trắng!”
“Trắng gì mà trắng! Con gái nhà ai mà hành xử thế này, nếu nàng ta theo ta về nhà, Thái tử có nghĩ ta cũng chẳng phải người đứng đắn không nhỉ?”
“Không đâu tiểu thư, lão gia chẳng đã nói rồi sao, Thái tử ghét nhất mấy loại nữ nhân lẳng lơ, ngài ấy đến nhìn cũng chẳng thèm.
“Hơn nữa, ngày bái đường là tiểu thư, động phòng cũng là tiểu thư, nàng ta chỉ là kẻ hầu gả theo. Chỉ cần tiểu thư hầu hạ Thái tử chu đáo, ngài ấy sao còn để ý đến nàng ta?”
“Ừm, Hoan Hi, ngươi nói cũng đúng.”
Tiếng thì thầm thì thào làm ta tỉnh giấc, trong lòng bỗng có chút khó chịu vì bị đánh thức.
Ta khẽ ngồi dậy, khoanh chân, nghe thấy tiếng nữ nhân trong phòng kêu lên.
“Á! Quần áo rơi hết rồi!”
Ta lim dim nhìn, à, là Sở Tương Quân.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)



-481703.jpg&w=640&q=75)


-18792.png&w=640&q=75)










