------
Trong lòng dâng lên sợ hãi tột cùng, tay chân Lệ Cảnh Trình đều trở nên tê dại, không dám tin và cũng không muốn tin. Làm sao có thể? Đánh chết anh cũng sẽ không tin.
Trong điện thoại, người kia còn nói thêm gì đó, nhưng Lệ Cảnh Trình hoàn toàn không biết gì nữa. Ngón tay anh nắm chặt tấm hình kia, đầu ngón tay cơ hồ muốn đâm thủng góc hình.
Sau một lúc lâu, anh cắt ngang lời nói của đối phương: “Ảnh chụp này có khả năng là ảnh ghép?”
”Không có khả năng.” Đối phương rất chắc chắn: “Những hình này cũng là tôi mua được từ một bọn thám tử tư, bọn họ được sai theo dõi cô ấy từ lúc bắt đầu mang thai đến nay.”
”Người mua ở đâu?”
”Chưa từng gặp mặt, tiền trao cháo múc.”
Lệ Cảnh Trình toàn thân bất động. Đôi chân anh không tự chủ được mà run rẩy. Sau khi cúp điện thoại, anh ngồi ở ghế tựa một lúc cũng không đứng lên nổi.
Sao có thể, Tụng Tụng không phải con của anh ư?
Anh từng chắc chắn cho rằng, nếu không phải con anh cũng sẽ không phải con của Vinh Thiển.
Lệ Cảnh Trình nhắm chặt mắt, anh coi cô quan trọng hơn cả sinh mệnh mình, yêu thương vô hạn, cũng không thể khiến cô cam tâm tình nguyện ở bên cạnh anh. Thế mà ở một nơi xa lạ chỉ ngắn ngủi một năm, cô đã có thể cùng người khác sinh con?
Lệ Cảnh Trình không tin.
Anh bỗng nhiên đứng dậy, bước nhanh xuống lầu.
Thịnh Thư Lan chơi cùng Gạo Nếp nhưng trong lòng thấp thỏng không yên. Gạo Nếp vừa thấy anh xuống, lập tức đứng dậy chạy lại: “Ba ba muốn đi đâu?”
Hơi lạnh vây quanh Lệ Cảnh Trình vì những lời đáng yêu của con gái mà có chút tan đi. Anh xoa xoa đầu Gạo Nếp: “Ba ba có việc ra ngoài một chút.”
”Không muốn! Con đang ho, ba ba ở nhà với con!”
Trong lòng Lệ Cảnh Trình đang nóng như lửa đốt, nhưng nhìn đến ánh mắt cầu xin của con gái, anh đành ngồi xổm xuống, ngón tay vuốt ve khuôn mặt con. Loại cảm giác này vô cùng chân thực, khiến tim anh đập nhanh. Gạo Nếp là con gái của anh, đây là điều chắc chắn. Là anh đã tận mắt chứng kiến bụng Vinh Thiển ngày một to ra, sao đó là ngày Gao Nếp chào đời, tuyệt đối không sai được.
Lệ Cảnh Trình ôm lấy Gạo Nếp, đôi vai rộng nhẹ run rẩy.
”Ba ba có lạnh không?” Gạo Nếp hướng hai tay về đầu vai anh.
Lệ Cảnh Trình gật gật đầu: “Có, ba ba cảm thấy rất lạnh.”
”Vậy con ôm ba ba một cái nha.” Gạo Nếp nói xong, hai tay ôm chặt anh: “Còn lạnh không?”
Lệ Cảnh Trình lắc lắc đầu: “Không lạnh.”
Thịnh Thư Lan chăm chú nhìn, mặc dù không biết đã xảy ra chuyện gì, nhưng vẫn là có thể đoán ra tất nhiên là chuyện không tốt.
Gạo Nếp kéo Lệ Cảnh Trình ngồi xuống, ba người ngồi vây quanh thành một đoàn, Gạo Nếp thích thú loay hoay với những món đồ Vinh Thiển mua cho. Thịnh Thư Lan cẩn thận nhìn người đàn ông ở đối diện: “Cảnh Trình, anh không sao chứ?”
Mí mắt anh nhẹ nâng lên: “Thư Lan, Gạo Nếp trông giống ai?”
”Giống anh, con bé trông giống hệt anh.”
Thịnh Thư Lan ấp a ấp úng: “Có điểm giống anh, nhưng thật ra nhiều điểm giống Vinh Thiển hơn.”
Lệ Cảnh Trình thiếu chút nữa bật cười: “Sao em không nói thẳng là nhìn không giống anh đi?”
Thịnh Thư Lan cảm thấy có gì đó không thích hợp: “Cảnh Trình, rốt cuộc làm sao vậy?”
Người đàn ông cầm lên một khối xếp gỗ, Thịnh Thư Lan trong lòng tràn đầy lo lắng, nhưng có mặt Gạo Nếp cô không tiện hỏi nhiều.
Sắc trời dần tối, ánh sang rạng rỡ ban ngày dần bị thay thế bằng một màn đêm mông lung, làm người ta bất an mà sợ hãi. Trong vườn, hoa cỏ dường như bị vao phủ bởi một tấm màn đen.
Trong mắt Lệ Cảnh Trình, tất cả dường như chỉ có bóng tối.
Ăn xong cơm chiều, Thịnh Thư Lan đưa Gạo Nếp lên lầu trước.
”Cảnh Trình.”
Thịnh Thư Lan đi tới bên cạnh anh: “Em đi tắm cho Gạo Nếp đi tắm, anh có phải còn bận việc gì?”
”Anh muốn ra ngoài.”
”Được, vậy anh nhớ về sớm một chút, em dỗ Gạo Nếp ngủ trước.”
Lệ Cảnh Trình gật đầu, sau đó cất bước rời đi.
Đi tới tiểu khu chỗ Vinh Thiển ở, anh biết rõ địa chỉ nhà Vinh Thiển, bảo vệ cửa cũng là không ngăn cản anh.
Lệ Cảnh Trình đi thẳng lên lầu, ấn chuông cửa.
Vinh Thiển vừa mới dỗ Tụng Tụng ngủ xong, nghe thấy tiếng chuông cửa liên tiếp liền thấy đau đầu. Bảo mẫu còn đang ở Vinh gia chưa kịp về, huống hồ cô ấy có chìa khóa nhà, sẽ không nhấn chuông dồn dập như vậy.
Cô bước chậm đi tới trước cửa, rất sợ gặp phải loại biến thái, Vinh Thiển xuyên qua mắt mèo nhìn ra bên ngoài.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-150561.jpg&w=256&q=75)

