-----
Lệ Cảnh Trình liếc xéo anh ta: “Chuyện gì?”
Lời Tôn Giai Lân định nói đã tới bên miệng; nhìn Lệ Cảnh Trình đứng trước cửa sổ trông rất cao hứng, sắc mặt anh ta căng cứng. Lời nói cứ chực tuôn ra, nhưng vì là bạn bè bao năm, anh ta vẫn lái sang chuyện khác: “Mẹ nó, cậu nói coi người phụ nữ của cậu có phải là người đi mách không?”
Nhớ ngày đó Hoắc Thiếu Huyền đánh nhau với anh, đánh tới cả hai đều bị thương, không phải cuối cùng cũng phải nuốt đắng để Vinh Thiển không biết sao?
”Gặp quỷ!” Tôn Giai Lân đập một cái xuống giường: “Không biết là đứa nào.”
”Cậu thật sự xem Hoắc Thiếu Huyền là thằng ngốc?”
Ngón trỏ Lệ Cảnh Trình gõ gõ lên trán: “Hắn là loại người khôn khéo, nhất định là đã có linh cảm từ trước, chỉ là lần này bắt được hai người tại trận thôi.”
Tôn Giai Lân hừ tức hai tiếng. Lệ Cảnh Trình nhìn anh ta chằm chằm một lúc: “Không phải cậu nói có việc muốn nói với tớ sao?”
Tôn Giai Lân do dự, gặp phải chuyện lưỡng nan thế này, nói thẳng ra mới là tốt cho anh em mình, nhưng vấn đề là phải mở miệng thế nào?
”Vinh Thiển bây giờ đã về Nam Thịnh rồi, cậu có suy tính gì không?”
”Không.”
Tôn Giai Lân trong lòng nhẹ nhõm: “Tớ đã nói rồi, cô ta chỉ là mẹ Gạo Nếp trên danh nghĩa thôi. Cậu xem Thư Lan tốt thế nào, dịu dàng, hiền lành, cậu...”
”Không suy tính gì là bởi vì cô ấy vẫn là vợ tớ, cho dù đi đâu vẫn như vậy.”
Tôn Giai Lân thấy miệng đắng như ăn phải hoàng liên.
Rốt cuộc chuyện mấy bức ảnh cũng không được nói cho Lệ Cảnh Trình.
Anh đứng tựa vào cửa sổ, bộ dạng né tránh của Tôn Giai Lân không thoát được đôi mắt Lệ Cảnh Trình. Anh vẫn cảm thấy có gì đó quái lạ, có vẻ như Tôn Giai Lân đang anh giấu chuyện gì.
---
Hoắc Thiếu Huyền về lại Hoắc gia. Tranh Tranh đang ngồi trên sô pha, thấy anh về thì nhảy khỏi sô pha bổ nhào tới ôm chân Hoắc Thiếu Huyền: “Ba! Huhuhu___.”
Hoắc Thiếu Huyền ngồi xổm xuống: “Sao lại khóc?”
”Tối hôm qua ba không về.”
Hoắc Thiếu Huyền ôm con lên, hai ba con cùng ngồi xuống sô pha: “Ba có việc bận. Sợ hả?”
”Tranh Tranh sợ.”
”Đừng sợ.” Đôi mắt mệt mỏi của Hoắc Thiếu Huyền ôn hòa: “Ba ở đây.”
”Mẹ về rồi, đang khóc ở trong phòng, con không dám lên.”
Hoắc Thiếu Huyền hôn con: “Nói cô ra vườn chơi đu dây với con đi, ba đi xem mẹ.”
”Dạ.”
Bảo mẫu dẫn Tranh Tranh đi ra. Hoắc Thiếu Huyền ngồi ở sô pha một lúc mới đứng dậy đi lên lầu.
Anh đi vào phòng ngủ; Mạc Hy thấy anh thì ngừng khóc. Hoắc Thiếu Huyền đi tới giường, lớp trang điểm của Mạc Hy nhem nhuốc hết cả, khuôn mặt đủ loại màu sắc, trông hơi kinh khủng.
”Rửa mặt đi, đừng có dọa con!”
Mạc Hy nghe vậy vẫn không nhúc nhích: “Thiếu Huyền, là em sai rồi, anh tha thứ cho em đi!”
Hoắc Thiếu Huyền kéo rèm cửa sổ, anh có thể thấy con gái đang ở dưới với nụ cười tươi ngây thơ rực rỡ. Mạc Hy thấy anh không nói gì lại càng sốt ruột, cô khóc rống, nước mắt lại chảy: “Em nhất thời hồ đồ. Thiếu Huyền, vì Tranh Tranh, anh hãy tha thứ cho em. Em bảo đảm sẽ không bao giờ gặp Tôn Giai Lân nữa.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-150561.jpg&w=256&q=75)

