-----
Vinh Thiển tránh ánh mắt ấy nhưng sau đó vẫn nhìn Lệ Cảnh Trình: “Anh cũng tự tin nhỉ?”
”Chẳng lẽ không phải sao? Nếu trong lòng em có tôi thì lúc trước em có thể dứt khoát bỏ đi vậy sao? Còn nếu em muốn theo Hoắc Thiếu Huyền thì cũng phải hỏi trước tôi có đồng ý không. Nếu tôi không muốn ly hôn với em, khi đó em sẽ thành ả tình nhân, không lên được ngôi vị gì đâu.”
Vinh Thiển nghe hết cũng không phát giận: “Lệ Cảnh Trình, anh bị chó dại cắn phải không?”
”Em nói gì đấy?” Chân mày người đàn ông cau lại.
”Nếu không anh học cái khả năng cắn người này ở đâu vậy?”
Hai ngón tay Lệ Cảnh Trình siết mạnh hơn, Vinh Thiển đau kêu ra tiếng. Người đàn ông nghiến răng: “Đúng vậy đấy. Tôi cho em nếm thử bị người cắn là thế nào.”
Anh kéo khuôn mặt cô lại gần. Bóng đen còn chưa trùm xuống thì đôi mắt đã nhòe. Đôi môi mịn màng của Vinh Thiển cũng bị hôn, thứ mềm mềm càng thừa thế chui vào môi lưỡi cô. Vinh Thiển sợ hãi. Cô lắc lắc đầu giãy giụa nhưng lại bị ngón tay anh giữ chặt cằm không tránh được. Tay kia của Lệ Cảnh Trình dễ dàng giữ sau đầu cô, cô càng không có cách nào nhúc nhích.
Hôn thỏa thích xong Lệ Cảnh Trình mới cô buông ra.
Khuôn mặt nhỏ của Vinh Thiển sa sầm xuống. Lệ Cảnh Trình nhìn cô bất động không nói lời nào, một tay anh chống lên cánh cửa.
Cô gạt mạnh cánh tay anh ra, kéo cửa để đi ra ngoài.
Cửa vừa hé một chút lại bị bàn tay Lệ Cảnh Trình đè lại, tiếng cửa sập rầm khiến Gạo Nếp đứng bên ngoài cũng ngoái lại nhìn.
Vinh Thiển đè thấp tiếng nhưng trong giọng nói đã có sự tức giận: “Lệ Cảnh Trình, rốt cuộc anh muốn cái gì?!”
”Em nghĩ ba năm nay tôi không đồng ý ly hôn em, cũng không đi tìm người phụ nữ nào khác là vì sao?”
Hai mắt cô mở to. Nhìn khuôn mặt âm u phẫn nộ của Lệ Cảnh Trình, đột nhiên cô thấy sợ hãi. Hệt như nhân quả luân hồi, một số chuyện lại cứ phải giẫm lên vết xe đổ.
Vinh Thiển lắc lắc đầu: “Vậy thì thế nào?”
Đôi mắt Vinh Thiển hạ xuống, không nói gì trong một lúc: “Lệ Cảnh Trình, ba năm cũng đủ cho tôi trưởng thành thành con người khác. Chuyện mấy năm trước tôi hận anh thấu xương, có lẽ cũng chẳng nặng nề đến vậy; hiện tại tôi chỉ muốn sống hằng ngày sống an ổn với Tụng Tụng thôi.”
”Nếu em quay về không phải để tìm tôi, vậy là vì Hoắc Thiếu Huyền mà em mới về thành phố Nam Thịnh này; em một mình sống vất vả, còn mang cả con, em muốn cho ai xem? Nhà giám định? Nực cười! Thành công em được ăn bao nhiêu phần trăm? Tài sản ông ngoại em thừa sức cho em ăn ngon mặc đẹp. Em ra ngoài ba năm, như thoát khỏi cuộc sống nhung lụa, em muốn làm ai cảm thông? Tôi sao? Tôi tự nhận trong mắt em tôi vẫn chưa đủ sức để em quan tâm, vậy là Hoắc Thiếu Huyền?”
Lệ Cảnh Trình càng nói càng tức, bao nhiêu khả năng có thể cứ theo đầu anh mà chui ra lung tung: “Xem ra là bị tôi nói trúng rồi! Từ chỗ không thể qua lại đến bây giờ đã gặp mặt trò chuyện rồi! Hoắc Thiếu Huyền cũng biết tình cảnh của em chứ gì? Đau lòng? Luyến tiếc, đúng không? Bây giờ em lại nắm thóp được chuyện của Mạc Hy, Vinh Thiển, mười phần em nắm chín phần rồi. Tâm kế thật sự khá đấy!”
Sắc mặt Vinh Thiển hoàn toàn trắng nhợt, có vẻ bị đâm vào nỗi đau nên như muốn khóc nhưng lại cố nén không khóc ra.
Tay cô giơ lên: “Anh đi ra!”
”Thẹn quá hóa giận?”
Vinh Thiển tĩnh lặng, chợt nghe giọng cô nghiến răng: “Không phải, anh đi đi!”
Lệ Cảnh Trình hừ lạnh: “Em cho rằng trước cửa công ty, em với Hoắc Thiếu Huyền anh anh em em, tôi không biết sao?”
Vinh Thiển lau khóe mắt, Lệ Cảnh Trình lại giật tay cô lại, anh kéo cửa đi ra ngoài.
Gạo Nếp vẫn chưa ăn xong, đang tập trung vào sườn xào chua ngọt. Con bé cắn một miếng, hai tay lại cầm miếng sườn giựt xuống một cái; Tụng Tụng nhìn tướng ăn ấy đều bị chọc cười.
Thấy Lệ Cảnh Trình đi ra, Gạo Nếp cũng chẳng mở mồm; tay anh lấy lại miếng sườn trong tay con: “Chúng ta về nhà.”
”A?” Gạo Nếp há miệng: “Con còn muốn ăn.”
Lệ Cảnh Trình chẳng nói câu nào, rút khăn ướt ra lau miệng và tay con sạch sẽ. Vinh Thiển từ trong đi ra, Lệ Cảnh Trình ôm Gạo Nếp dậy, anh nhìn qua Tụng Tụng, mặc dù quyến luyến nhưng vẫn xoay người đi ra ngoài.
Gạo Nếp hình như cũng thấy kì kì, dè dặt mở miệng: “Ba, ba với cô cãi nhau sao?”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-150561.jpg&w=256&q=75)

