-----
Tới giờ phát sóng “Bố ơi mình đi đâu thế?”
Gạo Nếp ôm túi bỏng ngô ngồi trên sô pha, mọi người trong nhà cũng vậy.
Chương trình truyền hình thực tế luôn cố gắng đem lại sự chân thực, nhưng vẫn phải cắt nối biên tập không ít. Lệ Cảnh Trình tự tin tổ sản xuất sẽ không dám phát sóng đoạn có Vinh Thiển.
Thịnh Thư Lan và Gạo Nếp xem rất thích thú, xem tới đoạn Gạo Nếp va phải bình hoa và bỏ chạy.
Trên màn hình tivi có một hàng chữ: Khi chưa có ai tìm được Gạo Nếp, có một cô tốt bụng đã giải thích cho bé hiểu.
”Bởi vì các bạn nhỏ thích những bạn mạnh mẽ đó. Ba là ma khóc nhè, người lớn cũng không thích chơi với ba.”
“...”
Thẩm Tĩnh Mạn cười lớn tiếng: “Đó là ai vậy? Nói đúng lắm, ma khóc nhè.”
Đài truyền hình thực sự không nỡ cắt bỏ đoạn này, chỉ không chiếu hình Vinh Thiển mà thôi.
Gạo Nếp lắc lư đôi chân, vừa ăn bỏng ngô: “Là cô ạ.”
Thẩm Tĩnh Mạn vẫn chưa để ý lắm.
Thịnh Thư Lan cẩn thận từng chút một mở miệng: “Cô nào cơ?”
”Mẹ của em trai đó ạ.”
Sắc mặt Thẩm Tĩnh Mạn hơi cứng ngắc, nhìn về phía Lệ Cảnh Trình. Đôi mắt người đàn ông nhô lên khỏi tờ tạp chí: “Mẹ, khi nào mẹ về?”
”Con đang đuổi mẹ?”
”Mẹ không sợ lúc mẹ không có ở đấy, mẹ hai với ba lăn qua lăn lại cũng ra được một đứa? Đến lúc đó mẹ càng phải lo nhiều.”
Thẩm Tĩnh Mạn trừng mắt nhìn anh: “Đã có con rồi mà nói chuyện cũng không đứng đắn.”
Lệ Cảnh Trình cũng không thèm để mắt, nghĩ đến cảnh vừa rồi trên tivi.
Cái gì chứ? Nói anh bị người ta đánh, rồi về nhà mách mẹ?
Lệ Cảnh Trình anh sống tới bây giờ chưa từng bị ai đánh.
---
Vinh Thiển đang trên đường đi làm về, nhận được điện thoại của Lâm Nam bảo muốn mời cô ăn cơm chiều, còn muốn giới thiệu bạn trai cho cô biết.
Vinh Thiển về nhà trước để thay đồ rồi mới đi tới.
Lâm Nam cũng hẹn cả Hà Mộ. Lúc Vinh Thiển đến, bốn người bọn họ đã ở trong phòng ăn đợi cô.
Bạn trai Lâm Nam cũng là đồng nghiệp của cô ấy, dáng dấp cao to, gia cảnh cũng không tồi. Bạn trai Hà Mộ và cô ấy quen nhau qua một người quen, là một kỹ sư xây dựng, hai đôi đều đã tính đến chuyện kết hôn.
Ăn xong cơm chiều, Lâm Nam kéo Vinh Thiển: “Lần này không được cứ về vậy nhé. Biết là cậu còn có con nhỏ ở nhà, nhưng khó lắm mới đến được, chúng ta phải đi uống vài chén.”
Vinh Thiển đã chuẩn bị sẵn: “Đi, hôm nay tớ đi với các cậu, nhưng không được trễ quá đâu.”
”OK!!”
Lâm Nam đã tìm chỗ từ trước ở một quán bar nổi tiếng. Mọi người theo màn đêm buông xuống mà tiến vào. Tiếng nhạc điếc tai nhức óc đâm vào màng nhĩ. Kiểu áp lực này đánh tới, đánh tan sự uể oải và nhát sợ của con người, tiềm ẩn những yếu tố bất ổn chỉ chực thời cơ. Lâm Nam liền kéo cánh tay Vinh Thiển, dẫn cô đi thẳng.
Tìm được chỗ tốt, bạn trai Lâm Nam kêu không ít rượu.
Trên sân khấu xoay tròn đã có cả nam lẫn nữ kề mặt nhảy nhót, Ánh đèn nhiều màu mê ảo rơi trên vai từng người. Vinh Thiển cụng ly với tụi Lâm Nam. Hà Mộ tới cạnh cô: “Thiển Thiển, lên nhảy đi?”
”Tớ không...”
”Cut! Giỡn! Nhớ trước đây chúng ta nhảy trong câu lạc bộ của Jump Plaza không?”
Vinh Thiển phải xua tay: “Thật không nhảy đâu.”
”Đi nào đi nào!”
Lâm Nam và Hà Mộ hai người lôi cô đi lên. Vinh Thiển lảo đảo lẫn vào trong đám người. Lâm Nam lắc mông, quay sang vỗ mông Vinh Thiển: “Nhảy đi!”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-150561.jpg&w=256&q=75)

