-----
”Anh, anh làm sao?” Đạo diễn dè dặt mở miệng.
”Bảo anh ấy quay mặt đi, cứ nói cho tôi biết phải làm thế nào là được.”
Ặc!
Đạo diễn biết là không có thể đắc tội với ông chủ lớn này, nhưng người ta con gái da mỏng thịt mềm đúng không: “Anh cũng chưa từng xử lý vết thương, lỡ quá tay cũng không tốt, sẽ rất đau đấy.”
”Đau cũng phải không tôi đau.” Lệ Cảnh Trình đương nhiên nói mấy câu như vậy.
Đầu óc bà đạo diễn nổ tung, cái chuyện gì đây chứ!
Vinh Thiển nghe anh nói vậy thì cắn mu bàn tay: “Làm đi! Anh muốn cắt thì cứ cắt đi, đừng có đường đường là anh Lệ mà lại buồn nôn như vậy.”
”Bà ôm Gạo Nếp ra đi, xử lý vết sưng trên đùi con bé đã.”
”Cái này...” Đạo diễn nhìn Vinh Thiển nằm trên giường: “Được rồi.”
Đạo diễn không có cách nào đành phải lấy ra trải giường hoa văn bông hoa, buộc dây thừng hai đầu, ngăn căn phòng vốn cũng không rộng lắm thành hai bên.
Vinh Thiển cảm thấy lưng lại đau và ngứa, rất khó chịu: “Được chưa, anh nhanh lên một chút!”
Lệ Cảnh Trình cầm kéo đưa vào áo cô.
Cô rít lên một hơi lạnh: “Anh làm được không đấy? Đừng cắt phải da tôi đó!”
Lưỡi kéo đi xuống. Tới chỗ vết máu khô, anh dùng tay xé ra nhưng lớp vải bó sát vào vết thương, Vinh Thiển nhịn đau không được, kêu lên: “Anh nhẹ một chút, đau quá!”
”Tôi chưa có đụng.”
”Không đụng tôi có đau vậy không?”
”Im miệng!”
Bị cô nói như thế, bàn tay Lệ Cảnh Trình bắt đầu run run. Vết thương không nặng nhưng cũng không nhẹ. Hòn đá sắc nhọn rạch vào da thịt cô một đường dài, ai nhìn thấy cũng giật mình.
Đôi mắt Lệ Cảnh Trình tuôn ra một cảm xúc phức tạp, anh nhớ Vinh Thiển không thể chịu nhất là bị đau.
”Đã cắt ra rồi, nhưng bị vải dính vào không có cách nào gỡ được.”
Lệ Cảnh Trình hỏi ý kiến người đàn ông kia.
Vinh Thiển nghe vậy lại sốt ruột: “Vậy anh đừng đụng vào, để anh kia vào đi!”
”Tôi không nói chuyện với em!” Lệ Cảnh Trình ngắt lời cô.
Anh kia đi tới cạnh bàn, tìm trong hộp dung dịch thuốc và vải xô: “Anh dùng vải xô thấm ướt, đặt trên chỗ dính đó là có thể sát trùng rồi, còn giúp bong mấy vết máu khô nữa.”
Lệ Cảnh Trình nhận đồ.
Vinh Thiển vốn rất đau, hơn nữa người đang làm lại không có một chút kiến thức chuyên ngành nào, cô không khỏi sốt ruột.
Lệ Cảnh Trình dùng nhíp cẩn thận từng li từng tí kẹp miếng vải xô ướt đặt lên lưng Vinh Thiển; cô đau giật mình một cái rồi vội cắn mu bàn tay.
Người bên kia vẫn đưa lưng về phía bọn họ: “Có thể sẽ rất đau, nhưng phải ráng nhịn.”
Lệ Cảnh Trình nghe nói thế, tay lại run lên, mồ hôi theo tay chảy xuống.
Anh vô cùng cẩn thận trong từng động tác. Vinh Thiển cảm thấy phải nhịn đau thật không bằng la hét ra ngoài, có đau cũng cố qua. Nước mắt cô như muốn trào ra viền mắt.
Đôi mắt mê mị của Lệ Cảnh Trình nhanh chóng bị mồ hôi làm mờ. Anh nghiêng người đứng dậy, liếc nhìn người phụ nữ đó.
Vinh Thiển đau nhưng một tiếng cũng không kêu rên, anh cảm thấy khó mà tin được.
Hai bàn tay Lệ Cảnh Trình đặt hai bên má cô, cả người anh cúi xuống như muốn phủ hết người cô.
Vinh Thiển nghiêng đầu lên vừa lúc đụng phải ánh mắt anh, cô cả kinh trừng to mắt: “Nhìn cái gì vậy, mau xử lý vết thương đi!”
”Tôi xem em có phải đang nín khóc không.”
Vinh Thiển hơi khịt mũi: “Có gì phải khóc chứ.”
Người đàn ông bên ngoài bị ga giường ngăn cách đang dựng thẳng hai lỗ tai, nghe thế nào cũng cảm thấy ở đây rất hấp dẫn.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-150561.jpg&w=256&q=75)

