-----
Gạo Nếp không dám nói, đôi mắt to tròn đen láy nhìn anh, nước mắt vòng quanh hốc mắt, vẻ mặt giống như sợ hãi, giống như khó có thể tin.
Gương mặt Lệ Cảnh Trình đanh lại: “Ai vậy?”
Vinh thiển đi ra, đẩy cành lá trước người ra, bước chân trầm trọng dẫm nát lá cây, Lệ Cảnh Trình nhìn thấy gương mặt của cô, trong mắt kinh ngạc, đôi mắt đen dâng lên sự lạnh lẽo.
Gạo Nếp nhìn Vinh Thiển chăm chú, bỗng nhiên oa oa khóc thành tiếng, cũng không biết bị cái gì dọa, bé quay đầu ôm lấy cổ Lệ Cảnh Trình: “Hu hu hu hu ────”
Tiếng khóc của bé như từng nhát dao đâm vào tim cô, cô không hề nghĩ tới cảnh này, tay chân luống cuống đứng tại chỗ, cố kiềm nén nước mắt để không trào ra.
“Gạo Nếp.”
Camera còn bên cạnh, Lệ Cảnh Trình đưa tay đè xuống: “Đoạn này cắt, không được quay.”
“Được.” Nhân viên công tác vội vàng rời đi.
Lệ Cảnh Trình mở miệng nói, tổ chương trình đều biết người tài trợ lớn nhất của chương trình này là anh.
Gạo Nếp khóc không ngừng, hai tay ôm sát Lệ Cảnh Trình, một bên quay đầu lại.
Vinh Thiển nhìn thấy bé như thế, cô vội vàng bước lên: “Ngoan, Gạo Nếp không khóc, xin lỗi, có phải cô dọa đến cháu không?”
Lệ Cảnh Trình đưa tay ra, bàn tay không cẩn thận dừng trước ngực cô, cái nắm tay đầy rắn chắc, sắc mặt cô khẽ biến đổi, Lệ Cảnh Trình đẩy vai cô: “Vì sao cô đến đây?”
“Tôi đến đây công tác, không nghĩ là anh đang quay chương trình ở đây.”
Hai mắt Vinh Thiển gắt gao nhìn vào con gái trong lồng ngực anh: “Để cho tôi ôm bé một cái được không?”
Anh nghiêng người tránh khỏi bàn tay cô, đứng ở bãi đất trống, Gạo Nếp khóc hai mắt đỏ bừng, qua một hồi lâu, mới đưa mắt nhìn Vinh Thiển: “Cô là mẹ con sao?”
Vinh Thiển giật mình, còn sắc mặt Lệ Cảnh Trình trầm xuống.
“Ba ba bảo con gọi, nói mẹ sẽ đồng ý.” Gạo Nếp thút tha thút thít, đôi mắt lộ ra vẻ không đành lòng cự tuyệt được.
Anh đưa tay vỗ lưng bé, giọng nói tràn đầy cảnh cáo, ánh mắt cũng lạnh lẽo nhìn Vinh Thiển.
“Con phải ngoan, nếu không, ba ba sẽ không mang con đi chơi nữa, giờ con đã lớn rồi, cũng biết cái gì nên làm cái gì không.”
Gạo Nếp tỉnh tỉnh mê mê, gật gật đầu.
Cô có nhiều lời muốn nói, nhưng lại bị tắc nghẹn trong cổ họng.
Gạo Nếp sáng mắt lên: “Vậy con sẽ ngoan ngoãn, nếu ngoan thì sau này sẽ được nhìn thấy mẹ sao?”
Anh dời tầm mắt ra khỏi Vinh Thiển, cô giống như tượng đứng sững tại chỗ, anh cho con một hy vọng khác, không vì việc cô đau đớn mà làm tổn thương Gạo Nếp: “Đúng, sau này có thể gặp.”
“Thật sự?” Gạo Nếp ôm anh rồi hôn lên mặt anh: “Vậy con sẽ ngoan ngoãn.”
Lệ Cảnh Trình đứng dậy, ôm bé chuẩn bị rời đi, Gạo Nếp liền giơ tay lên mỉm cười ngọt ngào, hướng tới Vinh Thiển chào tạm biệt: “Chào cô, hẹn gặp lại.”
Cô miễn cưỡng nở nụ cười: “Hẹn gặp lại.”
Anh nhanh chóng rời đi, Gạo Nếp ghé vào đầu vai anh, đi một quãng xa, bé chợt cất tiếng nói: “A, cô vẫn đứng đấy không đi.”
Bóng dáng cao ngất của Lệ Cảnh Trình dừng lại, một tay ôm con, một tay cảm thấy trống rỗng.
Anh có thói quen nắm tay một người, nhưng động tác này, đã thiếu vắng trong ba năm nay.
Trở lại trong hang động, là thời gian nghỉ ngơi.
Lệ Cảnh Trình thay áo ngủ cho con, bé nằm trên giường, ngẩng đầu nhìn chằm chằm vào một cái lỗ nhỏ.
Lệ Cảnh Trình năm bên cạnh bé, Gạo Nếp nghiêng người, chân gác lên thắt lưng anh, gọi: “Ba ba.”
“Hả?”
“Thật sự có thể thấy trăng sao?”
“Có thể.”
“Ờ.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-150561.jpg&w=256&q=75)

