Để di động xuống, ánh mắt cô lại nhìn qua Tụng Tụng.
Cô cũng là người lanh lợi, Lệ Cảnh Trình bảo cô mang Tụng Tụng theo còn vì chuyện gì nữa chứ?
Tới ngày hẹn, Vinh Thiển đã sớm chuẩn bị trước.
Cô bế Tụng Tụng vào phòng khách. Bảo mẫu thấy cô đang cầm dao cạo: “Cô Vinh, lại cạo tóc à? Trời sắp trở lạnh rồi, để tóc dài một chút sẽ tốt hơn.”
Vinh Thiển bật chốt dao: “Cạo đi cho khỏi vướng víu.”
Vinh Thiển hết sức cẩn thận cạo tóc cho Tụng Tụng, cái đầu cứ càng lúc càng sáng loáng. Cạo xong, trông Tụng Tụng lại càng khỏe khoắn, kháu khỉnh. Vinh Thiển đội mũ dày cho Tụng Tụng xong bế bé đi ra ngoài.
Tới công viên Trung Sơn, Vinh Thiển đưa vé để vào. Xa xa cô đã thấy Gạo Nếp háo hức chơi cạnh hồ, rất nhiều người mặc áo phao đang định lên thuyền.
Vinh Thiển ôm chặt Tụng Tụng, bước nhanh đi tới. Lệ Cạnh Trình ngồi trên một băng ghế dài, đưa lưng về phía cô, đôi chân anh bắt chéo, đôi mắt chăm chú nhìn con gái.
Gạo Nếp rất lanh chân, chỉ cần anh lơ đãng một chút là con bé sẽ biến khỏi tầm mắt anh.
Vinh Thiển thẳng hướng con mà đi, đến lúc Lệ Cảnh Trình thấy có bóng người cúi lại gần con gái, nhìn lại đã thấy Vinh Thiển tới cạnh Gạo Nếp rồi.
Đôi mắt Gạo Nếp mãi nhìn ra bờ hồ, con bé rất muốn được ra đó chơi.
Lệ Cảnh Trình nhíu mày, đứng dậy đi tới. Gạo Nếp lại lùi người lại nên giẫm phải chân Vinh Thiển.
Con bé vội vàng nhấc chân tránh: “Con xin lỗi.”
“Không sao hết!”
Gạo Nếp ngẩng đầu lên, con bé vẫn có chút ấn tượng với cô: “Cô!”
Vinh Thiển ngồi xổm xuống: “Con còn nhớ cô sao?”
“Cô cho con pizza mà.” Gạo Nếp nhìn em bé trong lòng cô: “Chào em!”
Có tiếng bước chân Lệ Cảnh Trình tới gần hai người. Anh nhìn Vinh Thiển, đưa tay muốn bế Tụng Tụng.
Vẻ mặt cô hơi do dự, hai tay Lệ Cảnh Trình đã đưa gần tới vai Tụng Tụng. Vinh Thiển nhìn vào đôi mắt trong veo của Gạo Nếp, vòng tay cũng nới lỏng ra.
Lệ Cảnh Trình bế lấy Tụng Tụng.
Anh bế rất cẩn thận và dịu dàng.
Gạo Nếp trông rất mất hứng rõ ràng, sao ba lại bế em bé của người khác?
Miệng bắt đầu cong lên, mếu máo mấy cái thì đôi mắt cũng mờ nước, con bé lao nhanh tới ôm đôi chân Lệ Cảnh Trình: “Ba, ba không được bế, không được bế. Hu hu hu___”
Vinh Thiển luống cuống cả chân tay, Lệ Cảnh Trình vỗ nhẹ đầu Gạo Nếp: “Đừng khóc, ba chỉ bế một chút thôi.”
“Đó là em bé của cô mà! Không phải của nhà mình, không cho ba bế!”
Đáy mắt anh hiện lên vẻ phức tạp. Trong tiềm thức của Gạo Nếp, con bé là bảo bối của nhà họ Lệ; mỗi lúc về Lại Hải gặp họ hàng, Lệ Cảnh Trình cũng chưa bao giờ bế đứa trẻ nào.
Bây giờ đột ngột xuất hiện một đứa em trai, hỏi sao con bé tiếp nhận được?
Vinh Thiển ngồi xổm xuống, hai tay ôm lấy vai Gạo Nếp: “Ngoan, cô dẫn con đi chơi thuyền nhé! Cô lái được đấy nhé.”
Gạo Nếp từ mũi tới mắt đều đã hồng hồng, ánh mắt vẫn chỉ nhìn Lệ Cảnh Trình không buông.
Người đàn ông gật đầu: “Hôm nay ba cho con chơi một lát.”
Con bé thút tha thút thít mấy tiếng: “Nhưng mà ba không được thích em đó!”
“Được.”
Gạo Nếp có được đáp án hài lòng mình thì mới chịu buông tay ra.
Vinh Thiển đưa túi xách trong tay cho Lệ Cảnh Trình cầm: “Trong này có sữa bột với tã.”
Lệ Cảnh Trình bế Tụng Tụng ngồi lại xuống ghế băng. Vinh Thiển kéo tay Gạo Nếp, bàn tay mũm mĩm lại rất nhỏ, cả bàn tay được bọc trong lòng bàn tay cô.
Mua vé xong, Vinh Thiển tự mặc áo phao ình và Gạo Nếp, rồi xếp hàng ở cổng thành một đội.
Hôm nay ở hồ gió rất to, những bụi cây thấp hứng gió rung ngã. Mái tóc Vinh Thiển cột đuôi ngựa như ngày thường, cứ bay phấp phới. Cô thỉnh thoảng khom lưng nói chuyện với Gạo Nếp, nét mặt tinh xảo tỏa sáng dưới ánh mặt trời, vẫn đẹp tuyệt như trong trí nhớ của anh.
Đuôi tóc dài theo động tác của cô mà rũ xuống vai. Lúc cô nghiêng người, đuôi tóc đen tản ra làm nổi bật màu trắng của cái áo, thình lình tỏa sáng, sáng rỡ động lòng.
“Mẹ!” Tụng Tụng trong lòng anh bỗng gọi.
Lệ Cảnh Trình định thần lại, anh cúi xuống gần con trai: “Con ngoan, gọi‘ba’ đi!”
Bé ngước đầu nhìn, lại đáp anh bằng ánh mắt mơ hồ khinh bỉ; Lệ Cảnh Trình thấy thì ngẩn người, cái này là biểu hiện gì đây?
Anh lục bình sữa trong túi xách, lắc lắc trước mắt Tụng Tụng: “Gọi ‘ba’ đi rồi ba cho con uống!”
Miệng Tụng Tụng lại mếu, cái này không khác gì Gạo Nếp lúc còn nhỏ.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-150561.jpg&w=256&q=75)

