-----
Lệ Cảnh Trình lâm vào trầm tư.
Tống Khiêm cảm thấy vô cùng có khả năng: “Cô ấy tuy hận cậu, nhưng đứa nhỏ dù sao cũng là con của hai người, huống hồ cũng đã từng sinh con, khẳng định sẽ càng mềm lòng.”
Lệ Cảnh Trình vỗ về ly rượu, anh hiểu rất rõ tính tình Vinh Thiển. Trong lòng ôm hận, lại là ở dưới tình huống như vậy rời đi.
”Ký thác tinh thần? Là hận tớ như vậy sao?”
Tống Khiêm thu hồi tay, tựa lưng vào ghế: “Nếu như cô ấy quyết định muốn sinh, thì cũng đã định sẽ không cho cậu cùng đứa bé có bất cứ quan hệ nào. Xác định đứa bé là của riêng một mình cô ấy.”
Anh nhìn Lệ Cảnh Trình, cười cười: “Cậu cũng vậy, không thừa nhận Vinh Thiển là mẹ đứa nhỏ, cho nên mới nói ai cũng cứng đầu.”
Lệ Cảnh Trình hừ lạnh.
Tống Khiêm nghiêng mặt: “Đúng rồi, nếu như là con trai của cậu, cậu làm sao bây giờ?”
”Cậu nói thử xem phải làm sao bây giờ?”
Tống Khiêm không chắc ý tứ của Lệ Cảnh Trình trong lời nói này.
”Cậu có muốn hay là không muốn?”
”Là con mình, tại sao lại không muốn!”
”Như thế có chút khó khăn.”
”Có cái gì khó?”
Lệ Cảnh Trình lấy ra điếu thuốc: “Mình còn chưa có ly hôn, đứa nhỏ cũng là của mình.”
”Như vậy hình như không tốt lắm?”
”Cô ấy đã có gan ôm con của mình đi, nên nghĩ đến sẽ có hôm nay.”
Tống Khiêm nhấc ly rượu lên.
”Đúng rồi, Hoàng Phủ tứ thiếu đến Nam Thịnh làm ăn nghe nói gần đây rất chật vật, cậu thật cao tay.”
”Hắn chơi mình một vố, mình nhất định đáp lại mười. Để hắn tự cút ra ngoài xem như là nhẹ rồi.”
”Nghe nói hắn bày nhiều chiêu trò như vậy là vì tranh kế thừa vị, đã cùng người nhà ký giấy sinh tử, chiêu này của cậu càng khiến mẹ con hắn khó ở.”
Lệ Cảnh Trình vẫn không biểu lộ cảm xúc gì khác thường, dường như đang nghe một việc chẳng liên quan gì đến mình.
”Đánh rắn đánh bảy phần, nhưng đối phó với tên Hoàng Phủ rắn độc chuyên cắn người này phải nhổ sạch răng nọc mới giải hận.”
Tống Khiêm cùng Lệ Cảnh Trình chạm ly: “Vậy cậu hai nhà họ Lệ đâu?”
Người đàn ông mắt hơi nheo lại: “Mình cùng nó đấu nhiều năm thế này, nó vẫn chưa từng đụng đến được một phân của mình.”
”Cậu đó…” Tống Khiêm làm bộ cảm khái: “Cậu cũng không phải dạng vừa, không phải rắn độc chính là cáo già, may mà chúng ta là bạn bè.”
Thịnh Thư Lan đi theo Gạo Nếp từ bên ngoài tiến vào, Lệ Cảnh Trình liền dang rộng tay đón con bé vào lòng: “Vừa nghịch cái gì, đầu đầy mồ hôi.”
Tống Khiêm nhìn ra Thịnh Thư Lan đối với Gạo Nếp rất tốt, lại một lòng yêu Lệ Cảnh Trình. Nhưng anh vẫn nhìn không ra giữa họ có chút không khí ấm áp vui vẻ mà một gia đình nên có.
Sau khi ăn xong, Lệ Cảnh Trình và Tống Khiêm mỗi người đi một ngả.
Gạo Nếp mệt mỏi, lúc trở về lại không chịu ngồi yên trên ghế. Thịnh Thư Lan ôm con bé vào trong ngực, Lệ Cảnh Trình liền giảm tốc độ xe lại.
Trước cửa sổ, tóc Gạo Nếp bị thổi tán loạn, Thịnh Thư Lan giúp bé vén tóc ra sau tai. Ánh mắt anh xuyên qua kính chiếu hậu hướng về hai người phía sau. Thịnh Thư Lan nhẹ hôn lên trán Gạo Nếp.
Lúc cô ngẩng đầu lên, tầm mắt cùng Lệ Cảnh Trình chạm nhau, cô mỉm cười với anh. Anh thấy có chút bất lực, một màn này, nếu như thay đổi nữ chính, có phải sẽ càng thêm hài hòa?
Ý niệm này vừa nảy sinh liền bị Lệ Cảnh Trình xua đi, anh đang suy nghĩ cái gì thế này?
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-150561.jpg&w=256&q=75)

