-----
Vinh Thiển xoay người, bình tĩnh nhìn về phía anh: “Tôi biết anh trước giờ luôn nói không tính toán gì hết, nhưng hôm nay tôi thật sự phải đi.”
Nỗi đau trong tim Lệ Cảnh Trình cứ lan dần. Anh cầm một album ảnh bước tới trước mặt Vinh Thiển: “Em thật sự không luyến tiếc con ư?”
”Tôi luyến tiếc.”
Sắc mặt Lệ Cảnh Trình thả lỏng, anh cho rằng cô chỉ lại bộc tính thôi, lại muốn gây sự một trận thôi.
Anh ngồi lại xuống chỗ của mình, đưa album nhét vào tay Vinh Thiển: “Mấy tấm này đều là tôi chọn, em coi một chút đi.”
Vinh Thiển lật giở từng trang một ra. Gạo Nếp rất thích cười, hầu như tấm nào cũng đều nhoẻn miệng cười, nước bọt cứ chảy ra.
Tâm tư Lệ Cảnh Trình là rất rõ ràng, anh muốn dùng con gái để giữ cô lại.
Vinh Thiển ôm chặt album ảnh vào trong ngực. Cô cúi đầu, mái tóc rất dài che khuất ảnh bìa của album, tấm ảnh chụp khuôn mặt trắng trẻo mềm mịn của con gái.
Trong lòng Lệ Cảnh Trình vẫn còn hoảng sợ, nhất là một câu ‘Tôi phải đi.’ vừa rồi của Vinh Thiển vẫn khiến tim anh run rẩy.
Cô để album xuống bên cạnh: “Anh đã nói, chỉ cần tôi muốn đi, có thể đi bất cứ lúc nào.”
”Em rốt cuộc có ý gì?” Lệ Cảnh Trình trầm giọng.
”Tôi muốn mang Gạo Nếp theo!” Vinh Thiển căng thẳng nắm chặt hai bàn tay. Cô biết khả năng Lệ Cảnh Trình đồng ý còn không được một phần vạn, nhưng cô vẫn mong đợi kỳ tích xảy ra: “Sau này anh vẫn có thể kết hôn sinh con, anh để Gạo Nếp theo tôi đi, được không?”
Đây là lần đầu tiên sau bao ngày Lệ Cảnh Trình thấy cô lộ ánh mắt cầu xin.
Người đàn ông lạnh lùng nhếch miệng cười: “Em nghĩ cũng đừng nghĩ!”
Sống mũi Vinh Thiển cay cay, đôi mắt thậm chí không dám nhìn con gái đang nằm trong cái nôi nhỏ: “Lệ Cảnh Trình, tôi muốn ly hôn.”
”A, “ Tiếng người đàn ông cười khẽ: “Ly hôn phải không? Được thôi, ly thân hai năm trở lên tòa án mới phán được cho em. Em cứ chờ đi.”
”Ly hôn hay không ly hôn cũng chỉ là một tờ giấy thôi. Anh việc gì phải cố níu giữ không buông?”
”Vinh Thiển! Muốn ly hôn? Không có cửa đâu! Tôi chỉ muốn giữ em lại đấy. Tôi không có được em thì không ai đừng hòng.”
Vinh Thiển tức giận đến run cả miệng: “Đồ biến thái!”
”Tùy em chửi!” Lệ Cảnh Trình tròng mắt đen tối lạnh lẽo: “Em muốn đi phải không? Em ra khỏi Đế Cảnh ngay cho tôi. Tôi sẽ không ly hôn với em, càng không để cho em mang Gạo Nếp theo. Chỉ cần em ra khỏi cánh cửa kia, em đừng mong mình sẽ gặp lại con gái, một lần cũng đừng hòng!”
Vinh Thiển trợn tròn đôi mắt, phẫn nộ càng tích tụ: “Nếu như ly hôn, tôi vẫn có quyền gặp con, dựa vào cái gì mà không được?”
”Cái quyền đó lại ở trong tay tôi. Tôi nói là làm, hôm nay tôi nói qua tại đây. Em chỉ cần bước ra một bước, tôi vĩnh viễn sẽ không cho Gạo Nếp biết mẹ ruột của nó là ai!”
Nhịn không được, nước mắt Vinh Thiển cứ chảy ra. Nắm tay cô đánh vào vai Lệ Cảnh Trình, người đàn ông một cái đã nắm được cổ tay cô, kéo cô về gần mình. Khuôn mặt hai người gần như va phải nhau. Đôi mắt Lệ Cảnh Trình xoáy chặt Vinh Thiển, hơi thở nóng như lửa phun lên mặt cô: “Chẳng lẽ con đáng yêu như thế cũng không giữ em ở lại được?”
”Anh là người tôi không cách nào đối mặt được.” Vinh Thiển trả lời: “Tôi thương Gạo Nếp, nhưng nếu ở lại đây, ngày nào tôi cũng phải gặp anh, ở với anh trong khi tôi còn chưa vượt qua được quá khứ. Anh nói tôi không muốn con sao? Lệ Cảnh Trình, con là tôi sinh ra. Tôi yêu nó hơn ai khác, nhưng anh lại đem con làm cái còng giam giữ tôi lại. Tôi ở qua ngày nào, ngày đó tôi không thở được, tôi sống không nổi.”
”Em chết hả?” Lệ Cảnh Trình nắm chặt cổ tay cô hơn: “Em không phải đang sống sờ sờ đây sao? Ở đây, tôi cho em ăn ngon mặc đẹp, vẫn yêu chiều em như trước, còn có con gái mà em nói thương nhất nữa, em còn thiếu cái gì?”
Vinh Thiển cắn chặt môi, tâm lý của Lệ Cảnh Trình đã vặn vẹo.
Cô dùng sức đẩy người ra: “Chính miệng anh nói, tôi có thể đi một mình.”
Người đàn ông câm giọng không nói được.
Anh thật sự không nghĩ Vinh Thiển có thể dứt khoát bỏ đi.
Ngay cả người tâm địa cứng rắn như anh, từ khi có Gạo Nếp cũng vô thức mà mềm lòng hơn nói gì là Vinh Thiển. Trong mắt cô, sự uy hiếp của anh dường như không bằng một đồng.
”Anh đừng có lại nói tôi không được đi, cũng vì con tôi mới ở tới bây giờ.” Vinh Thiển chà lau nước mắt đọng ở khóe mắt: “Lệ Cảnh Trình, ép giữ người phụ nữ mà trái tim cô ta không có ở đây chẳng có gì tốt cho anh đâu.”
”Vậy trái tim em ở đâu?” Anh ngẩng đôi mắt lên.
Vinh Thiển thấy đầu lưỡi mình tê dại, sống mũi vẫn chua xót không hiểu nổi. Cô hiểu cảm giác bị người nhẫn tâm làm tổn thương ấy.
Nhưng cô chỉ không hiểu, Lệ Cảnh Trình thông minh, anh biết một khi hỏi lại rõ ràng cũng tức là sẽ làm khiến mình đau đớn, chẳng lẽ anh thật sự cứng rắn đến nỗi không thấy đau?
Nụ cười lạnh trên khóe miệng anh hóa thành nụ cười chế nhạo.
Một năm, hai năm, chung quy không đấu lại mười lăm năm kia.
Kiêu ngạo như anh cần gì phải ép giữ người như vậy?
Anh đứng dậy, nhấc đôi chân cứng ngắc đi ra ngoài.
Vinh Thiển che miệng không để tiếng khóc phát ra. Cô nhìn bóng lưng Lệ Cảnh Trình từ từ xa khuất, một nỗi bi thương trào dâng trong lòng; nỗi khó chịu nói không nên lời, như hai tay xé cô đau, không, rất đau!
---
Vinh Trạch ngồi trong phòng làm việc của Vinh thị, tiếp tục hoàn thành mấy thủ tục hàng ngày còn dang dở từ hôm qua. Hai tay anh ta cắm vào tóc, ánh mắt nhìn chằm chằm màn hình máy tính cỡ lớn.
Chuông điện thoại di động đã vang lên nhiều lần, lúc này anh mới chịu nhận.
”A lô?”
”Anh!”
Vinh Trạch ngồi dựa hẳn vào ghế: “Thiển Thiển!”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-150561.jpg&w=256&q=75)

