-----
Vinh Thiển ôm Gạo Nếp ngồi trong phòng khách, vú nuôi một tấc cũng không rời khỏi.Đây là Lệ Cảnh Trình đã dặn dò trước, nếu anh không có ở Đế Cảnh thì bà phải canh chừng mẹ con cô 24/24.
Hà Mộ cùng Lâm Nam ghé qua, bảo vệ cửa gọi điện thoại xác nhận xong mới cho các cô vào. Lâm Nam trong lòng thầm lo lắng, vừa tiến vào phòng khách, Lâm Nam liền gọi: “Vinh Thiển.”
Lâm Nam cùng Hà Mộ đưa mắt nhìn nhau, Lâm Nam ngồi xuống cạnh Vinh Thiển: “Cậu bây giờ tiều tụy đến nỗi chúng mình không nhận ra.”
”Có lẽ do gần đây ngủ không ngon thôi.”
Hà Mộ nhìn bé Gạo Nếp: “Thật đáng yêu, da thịt trắng nõn.”
Lâm Nam cẩn thẩn nhìn bốn phía, không thấy Lệ Cảnh Trình mới đè thấp giọng nói: “Thiển Thiển, cậu đừng gạt mình. Lần trước mình đã cảm thấy có điều gì đó không đúng. Bây giờ lại thấy cậu thành ra cái dạng này. Không phải cậu nói không muốn ở cùng Lệ Cảnh Trình nữa sao?”
Hốc mắt Vinh Thiển nhất thời ửng đỏ.
Cô đem Gạo Nếp giao cho vú nuôi.
Kể từ sau lần trốn đi thất bại, Vinh Thiển liền biết trong Đế Cảnh nói chuyện không an toàn. Ông ngoại đã an bài chu đáo như vậy, nhưng Lệ Cảnh Trình cũng có thể bắt được cô ở trạm xe lửa. Như vậy cũng biết anh đã dùng thủ đoạn gì.
Hà Mộ cùng Lâm Nam theo Vinh Thiển đi ra bên ngoài.
Người giúp việc đem chút trái cây cùng bánh ngọt mang ra. Nhưng cho dù là Lâm Nam ngày thường rất ham ăn, cũng chẳng buồn động tới dù chỉ một miếng.
Vinh Thiển rũ mắt xuống, Hà Mộ nhìn cô: “Thiển Thiển, lúc đầu thấy cậu ôm con, tớ nhìn ra được cậu rất hạnh phúc, vì sao hiện tại lại biến thành như vậy?”
Cô lấy hai tay ôm mặt, có một số việc chỉ có thể giấu dưới đáy lòng, ngay cả hai người bạn tốt nhất cũng khó mà tâm sự...
”Bốn năm trước, khi còn học trung học, mình đã từng bị người khác cưỡng bức.”
Hai người cả kinh trợn tròn mắt, không nói nên lời.
Lâm Nam cảm giác như đầu lưỡi bị tê dại đi, Hà Mộ hốt hoảng bật khóc: “Tại sao có thể như vậy?”
”Mình và Hoắc Thiếu Huyền cảm tình vẫn luôn rất tốt, nhưng sau khi xảy ra chuyện này, trong lòng mình luôn tự trách, lại rất khó chịu. Mình chưa từng nói với bất cứ ai. Về sau, mình quen biết các cậu, tâm tình cũng dần trở nên thoải mái hơn. Nhưng ngay khi mình và Hoắc Thiếu Huyền đang tìm lại hạnh phúc, mình lại bị bắt vào Đông Hầu Cung. Đó là một nơi thối nát chuyên cung cấp người cho những tên có tiền vui đùa. Lần đó, là Lệ Cảnh Trình đưa mình ra ngoài, mình không thể không đem mình giao cho anh ta.”
Lâm Nam cùng Hà Mộ đều trầm mặc, các cô vừa nhập học ngày đầu tiên liền cùng Vinh Thiển trở thành bạn bè thân thiết, cũng từng chứng kiến cô và Hoắc Thiếu Huyền yêu thương nhau.
Lâm Nam cúi thấp đầu xuống, nguyên nhân Vinh Thiển đột nhiên đính hôn, các cô đến nay đều không hay biết, bây giờ nghe Vinh Thiển nói như vậy, ngay cả cô cùng cảm thấy trong lòng run sợ.
Hà Mộ cầm tay Vinh Thiển: “Thiển Thiển, hãy quên những chuyện đau buồn trước kia đi, huống hồ hiện tại cậu còn có bé Gạo Nếp.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-150561.jpg&w=256&q=75)

