Vinh Thiển sải bước nhanh tới trước phòng 1001. Cánh cửa đóng chặt đang chặn trước mặt cô, cô không do dự giơ tay nhấn chuông cửa.
Sau hai – ba phút mà chẳng có ai mở cửa. Vinh Thiển dứt khoát giơ tay đập cửa.
“Lệ Cảnh Trình!”
Giọng nói lộ vẻ ủy khuất và sự hoảng loạn càng lúc không thể che giấu. Bên trong có người không? Nếu có thì đang làm gì?
Động tác trong tay Vinh Thiển càng gấp gáp.
“Lệ Cảnh Trình! Tại sao anh tới phòng này?!” Vinh Thiển cao giọng, bàn tay nhỏ bé không khỏi siết chặt.
Huyệt thái dương của người đàn ông lập tức co giật. Anh đứng ở cửa, cả người như che hết đường đi của Vinh Thiển. Cô đứng ngược sáng, khuôn mặt che phủ một tầng không thể nhìn rõ. Lệ Cảnh Trình nắm lấy cổ tay cô kéo: “Đi thôi, về phòng.”
Quần áo trên người anh vẫn là bộ lúc nãy. Lúc anh đi lên trước cô cô thấy sau lưng áo anh có nếp nhăn, mà anh trước giờ luôn chỉn chu, trừ phi kìm lòng không được nên mới không để ý chuyện này.
Trong lòng Vinh Thiển cảm thấy hơi đau nhói. Cô đột nhiên giãy tay khỏi Lệ Cảnh Trình xông vào phòng, đi qua hành lang hướng thẳng tới phòng ngủ, nhưng dù thế nào cô không tìm thấy hình bóng một người phụ nữ.
Bố cục phòng này và phòng 1010 khác nhau rất xa. So với phòng tổng thống phòng này lớn hơn nhiều, sô pha và bàn trà đã được xếp lại như cũ, trên giường cũng không có gì khác thường, chỉ là trên mặt đất vẫn còn ít mảnh vụn thủy tinh chưa kịp xử lý, những gì có thể thu dọn cũng đã được thu dọn xong.
Vinh Thiển đứng yên tại chỗ: “Ở đây sao lại như vậy?”
“Khi anh tới đã vậy rồi.”
Cô lùi lại sau, lòng bàn chân giẫm phải một mảnh thủy tinh kêu ‘rắc’ một tiếng. Dây thần kinh chợt mẫn cảm, Vinh Thiển bỗng sợ hãi che hai lỗ tai. Lệ Cảnh Trình thấy tình trạng đó liền đi nhanh tới ôm cô vào trong ngực: “Sao vậy?”
“Lệ Cảnh Trình, sao anh lại tới đây?” Tong lòng Vinh Thiển hoảng loạn, hễ chân cô nhúc nhích thì âm thanh kia lại phát ra. Cô ngồi xổm xuống không dám cử động nữa.
Lệ Cảnh Trình biết cô sợ cái gì, anh cúi người xuống, “Anh đến để xem thôi. Anh muốn biết Hoàng Phủ tứ thiếu trong hồ lô đang bán thuốc gì*. Lúc đi vào đây lại không thấy một ai nên anh mới ra ban công xem. Lúc em nhấn chuông cửa anh nhất thời không nghe thấy.”
(t/n: muốn biết anh ta đang nghĩ gì)
“Cái đêm bốn năm trước cũng có tiếng gì đó giống âm thanh này.” Vinh Thiển nhắm mắt lại, kẹp đầu giữa hai đầu gối: “Em sợ lắm.”
Lệ Cảnh Trình ôm chầm bả vai cô, nâng đầu cô lên: “Không phải sợ! Hiện tại và lúc đó không giống nhau. Chỉ là mấy cái ly bị rớt nên bể thôi mà. Có lẽ nhân viên phục vụ không cẩn thận, còn chưa kịp tới dọn dẹp.”
Vinh Thiển nắm cổ tay Lệ Cảnh Trình: “Chúng ta đi đi!”
Người đàn ông thuận tay kéo cô dậy. Cô vẫn cảm thấy có gì đó không thích hợp nhưng lại không thể nói được đó là gì.
Đi được hai bước, Vinh Thiển dừng lại: “Lệ Cảnh Trình, thật sự anh không giấu đàn bà ở đây chứ?”
Người đàn ông bật cười, cũng muốn di dời sự chú ý của cô, anh dẫn cô tới phòng tắm, bật đèn, lại dẫn cô đi tìm xung quanh. “Chẳng lẽ cô ta là Tôn Ngộ Không sao? Hay là có phép độn thổ?”
Vinh Thiển ngẫm nghĩ, cũng phải.
Lúc cô tới đây, trước khi gõ cửa phòng 1010, đi thẳng một mạch hoàn toàn không thấy ai. Nếu thật có đàn bà ở đây, Lệ Cảnh Trình còn chưa kịp đi thì cô ta sao thoát ra được.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-150561.jpg&w=256&q=75)

