“Anh mướn phòng hả?” Vinh Thiển nhướn mày, sắc mặt lúc sáng lúc tối, lại giống như đang kín đáo nghiến răng.
Ánh mắt Lệ Cảnh Trình lành lạnh, Hoàng Phủ tứ thiếu vẫn chưa nói gì rõ ràng nhưng mỗi chiêu đều trí mạng. Vinh Thiển không biết rõ chân tướng nên chẳng để tâm bao nhiêu, nhưng với Lệ Cảnh Trình mà nói như có mảnh gai ở lưng.
Vinh Thiển đi tới mở cửa phòng: “Em phải đi xem trong phòng đó cất giấu cái gì.”
Lệ Cảnh Trình liền ôm hông cô: “Phòng 1001 của khách sạn là phòng riêng, ngay cả anh cũng không đặt được, nó là của Hoàng Phủ tứ thiếu. Thẻ mở phòng này chắc chắn là hắn gửi tới. Chắc hắn nghĩ khách sạn để xảy ra chuyện như vậy nên muốn bồi thường cho chúng ta thôi.” Lệ Cảnh Trình thuận tay ném thẻ phòng tới cạnh tủ rượu: “Phòng nào chả như nhau? Đổi tới chuyển lui phiền phức.”
Vinh Thiển bị anh ôm từ phía sau tới giường lớn, nghĩ cũng thấy phải. Cho người đưa cơm, lại gửi thẻ phòng, loại việc này có vẻ đúng là Hoàng Phủ tứ thiếu làm.
Đến chừng mười giờ tối, Vinh Thiển kiên quyết không chịu ở lại. “Lâm Nam với Hà Mộ mới phải truyền nước, em không yên tâm. Với lại mấy cậu ấy lại vì em mới liên lụy, em phải về thôi.”
Lệ Cảnh Trình cũng không kiên quyết giữ cô lại như lần trước nữa. Anh kéo cô tới trước mặt, hôn hôn lên mặt cô: “Lúc ngủ nhớ khóa cửa, ai kêu cũng không được mở.”
Anh bước tới, mỗi bước đều cảm thấy đôi chân nặng nề vô lực. Những kí ức nhỏ vụn ấy, tàn bạo hoang đường, cùng lạnh lùng thương tổn, theo bước chân anh đang tới gần mà ùn ùn kéo đến, kéo đến.
Lệ Cảnh Trình đã tới cửa phòng, lấy thẻ phòng ra.
“Tạch” một tiếng, cửa tự động mở.
Người đàn ông đứng bên ngoài một lát, không có sức lực mở cửa.
Anh tự cho mình không sợ trời không sợ đất, chưa từng nghĩ chuyện năm xưa mình vui đùa một chút giờ lại thành bàn tay siết chặt nơi cổ mình.
Lệ Cảnh Trình dùng chân dài đá cửa mở rồi đi vào trong.
Đóng cửa lại, bật đèn, toàn bộ máu trong người anh như trào ngược.
Trong phòng bừa bãi không chịu nổi. Đèn bàn nằm dưới đất, khắp nơi đều là mấy chai rượu với ly, gần như không có chỗ đặt chân. Thậm chí sô pha trong phòng cũng nghiêng lệch, bàn trà bị đạp ngã xuống đất. Bốn năm trước, anh chẳng qua mới hai mươi ba tuổi, tuổi trẻ ngông cuồng, không thể chín chắn cáo già như hiện tại.
Lệ Cảnh Trình bước lên phía trước, giày da bền chắc nghiền mấy mảnh vụn thủy tinh kêu rắc một tiếng, trong nháy mắt phá vỡ sự tĩnh lặng như chết trong phòng.
Cạnh giường là mớ khăn giấy vứt bừa bãi. Trên chiếc giường lớn cỡ kingsize là đống hỗn độn không chịu nổi. Tủ đầu giường còn có cái hộp không, chắc chắn là thuốc tránh thai khẩn cấp.
Lệ Cảnh Trình ngồi xuống ở mép giường, năm đó vì muốn chơi cho thỏa mãn, anh đã không kịp áp dụng biện pháp tránh thai, sau đó mới phải cho Vinh Thiển uống thuốc.
Không có khả năng bốn năm rồi mà phòng này vẫn giữ nguyên trạng như lúc đó. Lời lý giải duy nhất chỉ có thể là, đã được người khác dựng lại.
Có thể thấy, Hoàng phủ tứ thiếu vì thay anh nhớ lại một màn năm đó, đã phải tốn bao nhiêu công sức.
Lệ Cảnh Trình ngồi ở mép giường một lúc, hai tay giao chặt, con ngươi nhìn chằm chằm những thứ trên mặt đất. May mà Vinh Thiển không sinh nghi. Một khi cô bước vào phòng này, mặc dù sẽ không lập tức nghi ngờ chuyện năm đó, nhưng xâu kết các dấu hiệu lại, cô mà không nghĩ ngợi lung tung cũng khó.
Người anh ngã ra sau, hai tay dang ra bên người, toàn bộ cơ thể rơi vào giường lớn.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-150561.jpg&w=256&q=75)

