-----
Lúc Lệ Cảnh Trình nói xong lời này, ánh mắt vẫn lạnh băng như trước. Có vẻ như không kìm nén nổi nên nói luôn ra như vậy. Vinh Thiển nhìn căn phòng kính trước mặt, bên trong đã chứa bao nhiêu điều tốt đẹp, cô cùng Hoắc Thiếu Huyền vui cười, cô ầm ĩ náo loạn hay không thoải mái, đều ở đây, bên trong tràn đầy bóng dáng Hoắc Thiếu Huyền.
Cô lắc đầu: “Tôi không muốn, tôi sẽ không đến đây nữa, tôi giao chìa khóa cho anh, anh giữ nó lại có được không?”
”Không được,“ Lệ Cảnh Trình kiên quyết nói: “Tôi đã gọi người tới đây, hôm nay không thể không phá.”
Chóp mũi bỗng cay cay, Vinh Thiển ngắm kỹ căn phòng, từng chút, từng chút đều không bỏ sót. Ánh sáng mặt trời hắt qua đỉnh hình tròn, ánh sáng sặc sỡ, từng đường phản chiếu qua ánh mắt cô, Vinh Thiển cũng không biết cô đang kiên trì vì điều gì, Lệ Cảnh Trình đưa tay đặt lên bả vai cô.
Cô khẽ run run, cuối cùng cũng gật đầu.
Lệ Cảnh Trình kêu người tới đây rất nhanh, đồ vật bên trong được đưa hết ra ngoài, chất liệu thủy tinh đặc thù bị dỡ xuống từng mảnh, rất nhanh, liền không còn lại gì. Những người qua đường thỉnh thoảng lại có người dừng chân.
”Sao lại tháo dỡ đi?”
”Đúng vậy, mỗi khi mùa xuân đến, hoa trên từng ô cửa bắt đầu nở, nhìn căn phòng kính trên con đường này thật đặc biệt...”
Vinh Thiển ngơ ngẩn đứng ở chỗ cũ, thời gian xây dựng, tốn biết bao nhiêu công sức, đều là một tay Hoắc Thiếu Huyền xử lý, mà bây giờ dỡ bỏ lại chỉ đơn giản như vậy. Viền mắt cô đầy giọt nước trong suốt, xa xa truyền đến tiếng xe đua làm cô không khỏi quay đầu lại.
Hoắc Thiếu Huyền vẫn chưa xuống xe, cánh tay anh thò ra ngoài cửa xe, ánh mắt lướt về phíanhững tấm kính kia, Vinh Thiển đau lòng đến mức khó có thể tự kìm nén, lúc Hoắc Thiếu Huyền thu hồi ánh mắt, dừng lại chỗ Vinh Thiển một lát, sau đó mang kính râm rồi khởi động xe rời đi.
Chỉ trong thoáng qua, nhưng cũng đủ để Vinh Thiển có thể nhìn thấy đáy mắt người đàn ông cực kỳ bi ai. Cô nghẹn ngào, cố gắng kìm nén, không cho nước mắt chảy ra.
Lệ Cảnh Trình ôm bả vai cô, dùng sức kéo cô vào trong ngực: “Đi thôi.”
Cô máy móc đi theo anh, về tới Đế Cảnh, anh đưa điện thoại di động cho cô.
Vinh Thiển không khỏi nghi ngờ: “Vì sao anh lại làm vậy?”
”Chuyện của em, có mấy điều có thể giấu được tôi?”
Vinh Thiển nắm chặt chiếc di động trong lòng bàn tay, tay kia chống lên bàn: “Mộc Tử nói, Chu Đình Đình bảo cô ấy đặt một vật vào trong thư phòng của anh.”
Lệ Cảnh Trình mở ngăn kéo, đem đóa sen tịnh đế kia bỏ lên trên bàn: “Em nói vật này sao?”
Cô ngẩng đầu, đôi mắt trong suốt nhìn thẳng vào mắt Lệ Cảnh Trình: “Anh đã sớm biết vậy, tại sao không hỏi tôi?”
”Thứ này không có khả năng vô duyên vô cớ chạy vào trong thư phòng của tôi, càng không phải là do em đặt, đã có người có mục đích riêng, tôi cần gì phải để ý tới. Nhưng Vinh Thiển à, em dùng cả đời em, đem hạnh phúc tới cho ai chứ?” Ánh mắt Lệ Cảnh Trình dần dần trở nên u ám, nhưng cũng chỉ là trong thoáng qua, anh thu hồi lại ánh mắt đó rất nhanh.
Vinh Thiển không nhìn thấy sự thay đổi đó: “Tôi và Hoắc Thiếu Huyền không thể nào quay trở lại được như lúc trước, anh yên tâm.”
”Chẳng lẽ Tạ Đông còn trước rồi?”
”Có hay không, em sẽ biết rất nhanh thôi.”
Mặc dù Vinh Thiển cũng có chút lo lắng, nhưng vẫn gọi điện thoại cho Hà Mộ trước, làm cho cô ấy an tâm, nói là đã lấy được ảnh chụp rồi.
Đối với nhà trường, chỉ nói là áp lực quá lớn, nên trong lòng nhất thời nghĩ quẩn.
Ăn xong cơm chiều, vốn tưởng rằng mọi chuyện sẽ êm đềm, không ngờ sự yên tĩnh này lại bị một cuộc điện thoại phá hủy lần nữa.
Vinh Thiển nhìn thấy dãy số kia, giật mình hoảng hốt: “Alo.”
”Này, tôi vừa tìm thêm được mấy tấm ảnh chụp của bạn cô, cô đưa cho tôi hai mươi vạn, tôi bảo đảm sau này sẽ không sẽ tìm cô ta nữa, cũng sẽ đưa toàn bộ ảnh chụp ấy người.”
”Anh, anh ra?”
”Ai ô, quên rồi sao, vậy cô có muốn hay không?”
Vinh Thiển tức giận nghiến răng nghiến lợi, Tạ Đông nói ra một địa chỉ, cô ngắt máy xong tức giận lẩm bẩm mắng Hà Mộ không có mắt mới đi yêu loại người như thế này.
Lệ Cảnh Trình thấy cô cuống quít muốn ra ngoài, liền hỏi: “Đi đâu vậy?”
Cô đành kể lại hết mọi chuyện cho anh biết.
”Tôi đi cùng với em.”
Đi tới ga ra, Lệ Cảnh Trình chọn đi xe Hummer, chìa khóa xe vẫn để trong xe, cầm là có thể lên đường.
Tạ Đông hẹn gặp cô ở một đầu cầu, Vinh Thiển lật xem tờ chi phiếu trong tay: “Anh thử nói xem, nếu là hắn còn sao chép ảnh chụp ở chỗ khác, vậy phải làm sao bây giờ?”
”Chuyện như vậy, chỉ có thể làm cho hắn biết hắn không nên làm vậy, mới có thể chặt đứt suy nghĩ tham lam của hắn ta.”
Ở đầu cầu bên kia, Tạ Đông ngó nghiêng xung quanh, đỗ bên cạnh là một chiếc xe mới. Có vẻ như là mới mua, còn chưa có biển số.
Vinh Thiển nhìn sang Lệ Cảnh Trình: “Dừng ở đây đi, để tự tôi đi.”
Không ngờ, anh lại tăng tốc độ, chiếc xe xông về phía trước ầm ầm, Vinh Thiển kéo cánh tay anh: “Làm gì vậy?”
Tạ Đông nhìn xung quanh, suy nghĩ đã tới giờ hẹn, hẳn là tới nơi rồi, nhưng chiếc xe Hummer này lại giống như trâu rừng, chỉ trong nháy mắt đã lao đến trước mặt hắn, lúc hắn muốn trốn đã không còn kịp, bỗng nhiên chiếc xe Hummer kia cọ sát vào chiếc xe Nissan của hắn, có thể nhìn thấy tia lửa xẹt xẹt, thậm chí Vinh Thiển có thể nghe thấy tiếng va chạm chói tai. Cô che hai lỗ tai lại: “Lệ Cảnh Trình, anh điên rồi ư!”
Lệ Cảnh Trình nhếch môi cười: “Cho em xem trò cười một chút.”
Bên ngoài, Tạ Đông đang mắng ầm lên: “Ô ô ô… ai mà lại không có mắt như vậy, xe mới của tôi, muốn chết à!”
Lệ Cảnh Trình bẻ tay lái, quay xe, lao thẳng về phía chiếc xe của hắn. Tạ Đông bỗng im bặt, hắn co cẳng chạy nhưng đâu phải là đối thủ của xe Hummer, Lệ Cảnh Trình ấn còi inh ỏi, Tạ Đông cuống cuồng gào lên: “Bố mày có đắc tội với người nào đâu, chớ đâm vào tao, tao sẽ báo cảnh sát!”
Hắn chạy rất nhanh, hận không thể chắp cánh bay, Lệ Cảnh Trình tập trung vào tay lái, bỗng một tiếng phanh xe làm cho Vinh Thiển ra sức bịt tai lại.
Phanh ——
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-150561.jpg&w=256&q=75)

