爱过你,不会再爱别人/ Đã yêuem, sẽ không rung động trước ai khác
***
-----
Vinh Thiển khom lưng nhặt chiếc thẻ căn cước lên: “Mấy ngày nữa trường học tổ chức sưu tầm, tôi sẽ trả lại thẻ căn cước.”
Lệ Cảnh Trình đi tới bên cạnh cô, hộ chiếu của Vinh Thiển vẫn còn nằm trong ngăn kéo, cô cố giấu sắc mặt lo lắng: “Sao giờ này anh lại ở nhà?”
”Thấy một khách hàng trở về, cách đây không xa nên trở về sớm một chút.”
Vinh Thiển siết chặt chiếc thẻ căn cước trong tay, Lệ Cảnh Trình liếc nhìn, vươn tay, anh cầm một góc thẻ căn cước, cô lại nắm rất chặt, Lệ Cảnh Trình nhìn cô nhíu mày. Vinh Thiển nới lỏng tay, giữa hai đầu lông mày cũng nhíu lại, không giấu được vẻ lo lắng.
Lệ Cảnh Trình lật xem: “Ảnh chụp thực xấu.”
Vinh Thiển thấy khóe miệng anh khẽ nhếch lên, cuối cùng cũng thở dài trong lòng: “Với thân phận của anh, ảnh chụp lúc nào cũng đẹp trai?”
Anh đưa trả lại cho cô, Vinh Thiển nhận lấy rồi lại nắm chặt lần nữa. Lệ Cảnh Trình ôm đầu vai của cô đưa cô ra ban công: “Sao mấy ngày nay không thấy em trong phòng kính?”
”Mặc dù là anh xây cho tôi, nhưng ít nhiều vẫn có nỗi ám ảnh trước kia, tôi cũng không thể ngày nào cũng ở đó.”
Vinh Thiển nhìn ra chỗ khác, bây giờ có lý do gì thuyết phục thì cô sẽ nói cái đó. Lệ Cảnh Trình nghe vậy, đưa cánh tay kéo cô vào trong lòng. Cô dựa ở trước ngực anh, có thể nghe thấy tiếng tim đập của anh rõ ràng, Vinh Thiển cũng biết, nếu cô muốn đi cùng Hoắc Thiếu Huyền, khi trở về sẽ phải đối mặt với môt hồi phong ba bão táp như thế nào. Theo tính tình của Lệ Cảnh Trình, chắc chắn anh sẽ không buông tha cho cô. Nhưng Vinh Thiển không cam lòng, ngay cả tình yêu của cô cũng mất, cô có điên cuồng cũng muốn ở cùng một chỗ với Hoắc Thiếu Huyền, cho dù là một ngày đêm cũng được. Lệ Cảnh Trình hoàn toàn không nghĩ tới, thậm chí ngay cả anh, cô cũng lừa gạt.
Vào ngày hẹn thứ ba của Hoắc Thiếu Huyền cùng cô, Vinh Thiển biến mất. Tài xế đợi ở trường học không thấy Vinh Thiển liền gọi điện thoại cho Lệ Cảnh Trình, cho đến khi màn đêm buông xuống, vẫn không thấy bóng dáng cô đâu.
Vinh Thiển mang theo chiếc ba lô, cô đón xe đi tới chỗ hẹn với Hoắc Thiếu Huyền, hàng đèn đường trải dài như vô tận đã lên đèn, một chiếc xe dừng bên ven đường, trên chiếc ghế dài bên cạnh có một người đàn ông đang ngồi đó. Vinh Thiển chạy tới, Hoắc Thiếu Huyền đợi một hồi lâu, anh đã từng nói nếu không đợi được cô thì sẽ không đi, do ngồi từ lâu nên hai chân đã tê dại, ánh mắt anh nhìn xuống mũi chân chằm chằm, trong lòng rối bời.
”Thiếu Huyền.”
Hoắc Thiếu Huyền vội vàng ngẩng đầu lên, ánh mắt hết sức ngạc nhiên, như trong bầu trời đêm đột nhiên có ánh sáng của pháo hoa, anh đứng dậy, Vinh Thiển nhào vào lòng anh, làm anh lùi lại về phía sau thiếu chút nữa thì té ngã. Cánh tay anh từ từ ôm chặt lấy cô: “Anh biết nhất định em sẽ tới.”
Có cảm giác như, trong trái tim tan vỡ kia, phảng phất như đang sống lại. Hoắc Thiếu Huyền nắm chặt tay cô: “Chúng ta đi.”
Vinh Thiển không quay về Vinh gia, cũng không tới nhà bạn, Lệ Cảnh Trình nhanh chóng đi tới phòng ngủ chính, ngoại trừ thẻ căn cước và túi xách, cô không mang theo bất cứ thứ gì khác. Lệ Cảnh Trình đi vào phòng chứa quần áo, mở ra, tất cả cũng còn nguyên, nét mặt anh sa sầm nhanh chóng đi xuống lầu.
*****
Vinh Thiển ngồi ở bên cạnh ghế lái, bàn tay cô nắm thật chặt tay Hoắc Thiếu Huyền, cô không biết là mình muốn đi đâu, nhưng cô không quan tâm tới mục đích, chỉ cần nơi nào có Hoắc Thiếu Huyền, địa ngục cũng có thể trở thành thiên đường. Hoắc Thiếu Huyền buông lỏng tay một chút, sau đó hai bàn tay lại đan chặt vào nhau, Vinh Thiển dựa vào vai anh. Ngoài của sổ xe, bóng đêm đã bao phủ, đi hơn một tiếng đồng hồ sau Hoắc Thiếu Huyền mới ngừng xe.
Anh muốn đưa cô đi thật xa, Vinh Thiển xuống xe, mới phát hiện ra là một thị trấn cổ, khoảng 7 – 8 giờ tối chợ đêm mới bắt đầu náo nhiệt, các cửa hàng nhộn nhịp, các hàng ăn vặt phân chia theo hai bên vỉa hè, có cua chiên, bánh ngọt, bánh chưng, kẹo cùng vô số các loại bánh kẹo đủ kiểu dáng mùi vị khác nhau. Hoắc Thiếu Huyền đặt được chỗ trong khách sạn bình dân, ngay lầu hai, đối diện một hồ nước.
Vinh Thiển đẩy cửa sổ ra, thấy từng chiếc thuyền chở khách đi qua, ánh đèn phản chiếu trên mặt nước sóng sánh, bên bờ sông đối diện, du khách vừa đang ăn khuya vừa xem hát kinh kịch. Hoắc Thiếu Huyền ôm cô từ phía sau, tâm tình của bọn họ, không vui vẻ giống như những du khách này, cho dù là đắm chìm trong một nơi êm đềm như vậy, Vinh Thiển vẫn không thể xóa nổi nỗi buồn đau trong lòng. Cô xoay người, hai tay ôm lấy cổ Hoắc Thiếu Huyền.
Bọn họ hôn môi rất tự nhiên, giống như trước đây, hơi thở lưu luyến triền miên, Hoắc Thiếu Huyền dìu cô ngồi xuống mép giường, hô hấp của cô dần dần trở lại bình thường, Vinh Thiển tựa đầu vào cổ anh, im lặng tới nỗi dường như họ có thể nghe thấy tiếng hít thở của nhau, ngoài cửa sổ truyền đến tiếng cười của du khách, Vinh Thiển thật sự muốn ích kỷ một lần. Dù cho cả đời ích kỷ như thế, nếu như bọn họ vĩnh viễn không quay về, thật tốt biết bao?
”Muốn uống nước không?” Hoắc Thiếu Huyền hỏi.
Vinh Thiển gật đầu: “Vâng.”
Hoắc Thiếu Huyền để cho cô ngồi, đến đây, anh cũng chẳng phải để ý hình tượng gì, lấy nước rồi cắm điện vào, anh ngồi ở ghế đặt trên ban công, nhìn người đi đường đi lại dưới lầu. Vinh Thiển đứng dựa ở cửa, từ trước tới giờ Hoắc Thiếu Huyền ít khi như vậy, tính tình anh thẳng thắn, không trầm lắng như vậy, cô biết là vì ý do gì, vì anh không nỡ. Vinh Thiển đi tới, bàn tay khoác lên đầu vai Hoắc Thiếu Huyền, kéo đầu anh tựa trước ngực mình.
”Thiếu Huyền.”
”Ừ?”
Cô không nói thêm lời nào, cô gọi anh một tiếng, anh có thể đáp lại cô một tiếng, thật hạnh phúc biết bao. Mà khoảng cách gần như vậy, vốn là của cả đời họ, lại phải lén lút hết lần này tới lần khác.
Hoắc Thiếu Huyền kéo cô ngồi ở trên đùi mình: “Trước đây, lúc nào anh cũng nghĩ, em chính là anh.” Anh khẽ cười, nỗi khổ bên trong lời nói như xuyên qua lỗ tai Vinh Thiển truyền tới trong lòng cô: “Anh cho rằng, chúng ta có thể cùng nhau lớn lên, luôn yêu nhau, đương nhiên là có thể cùng nhau đi đến hết cuộc đời, hai chúng ta thật tốt, mặc dù có đôi khi em hay tùy hứng, nhõng nhẽo, nhưng vậy sao thì chứ? Anh thích em là ở điểm đó, anh không cần em hiểu chuyện, không cần em hiểu hết sự đời, mọi chuyện đã có Hoắc Thiếu Huyền anh lo, anh sống cùng em tới tám mươi tuổi, rồi chín mươi tuổi, một trăm tuổi, vẫn có thể lo cho em được hạnh phúc, thế nhưng... Lúc này, sao lại có thể như vậy chứ? Tiểu Thiển, chúng ta đều lạc đường.”
Vinh Thiển đặt tay sau gáy anh: “Đúng vậy…” Cô cảm thấy chóp mũi chua xót: “Vì sao lại có thể lạc đường như vậy? Thiếu Huyền, cả đời này em sẽ không tìm được người nào cưng chiều em như anh. Rốt cuộc là anh ức hiếp em, hay là em ức hiếp anh?”
Hoắc Thiếu Huyền khẽ nhếch môi: “Là anh ức hiếp em, đời này, anh chỉ yêu một mình em, sẽ không tiếp tục yêu một người phụ nữ nào khác.”
Vinh Thiển không nhịn được nữa, nước mắt cứ thế tuôn rơi, anh giơ ngón tay lên lau cho cô, Vinh Thiển nghẹn ngào, khóc ra thành tiếng: “Hoắc Thiếu Huyền, Hoắc Thiếu Huyền...”
Hoắc Thiếu Huyền hôn lên mi mắt của cô, nước mắt rơi mặn chát, anh không nỡ nhìn thấy cô khóc, nhưng lúc này chính anh cũng không còn cách nào khác, anh không thể làm ọi việc trở về như trước kia, nói vài câu trêu chọc là có thể khiến cho cô bật cười.
Cảm giác được cô khó chịu, hai tay Hoắc Thiếu Huyền áp lên má Vinh Thiển: “Đừng khóc, khóc nữa ngày mai mắt sẽ sưng vù lên.”
Tiếng ấm nước sôi phá vỡ thời khắc đau thương này, Hoắc Thiếu Huyền nhéo nhéo mặt của cô: “Không khóc nữa, mang em đi ra ngoài là muốn em vui vẻ.”
”Ừ.”Vinh Thiển lau nước mắt, đứng lên.
Hai người đi ra đường Đông Tây ăn tối, Hoắc Thiếu Huyền đặt một gian phòng, buổi tối, anh ôm lấy cô nằm trên chiếc giường trạm trổ hoa văn cổ lớn. Vinh Thiển ngủ thiếp đi rất nhanh, bọn họ đều tắt điện thoại vì không muốn nghe bất cứ cuộc gọi nào.
*****
Lệ Cảnh Trình hút xong một điếu thuốc, nhìn trời vừa hừng đông trước mắt. Vinh Thiển không mang theo hộ chiếu, nói cách khác là sẽ không ra nước ngoài, nhưng ngoài kia rộng lớn như vậy, anh biết đi đâu tìm cô đây? Không thể nghi ngờ là còn khó hơn cả mò kim đáy biển. Lệ Cảnh Trình rút ra một điếu thuốc nữa, sau khi đốt hung hăng hít một hơi, Vinh Thiển đúng là không biết điều, anh tỏ ra kiên trì như vậy, làm nhiều việc vì cô như vậy, kết quả lại phát hiện ra là không có được sự cảm động của cô.
Ngày hôm sau, Hoắc Thiếu Huyền đưa Vinh Thiển đi ra thị trấn cổ, đi tới trước một giáo đường.
Những viên gạch màu hồng và trắng đan xen vào nhau, giáo đường nhìn cũng không lớn lắm, ánh mặt trời chiếu qua cây thánh giá trên đỉnh nóc giáo đường hắt qua gương mặt của Vinh Thiển, cô và Hoắc Thiếu Huyền nắm tay nhau, cái bóng dưới đất trải thật dài, dường như không muốn xa nhau.
Hai người đi vào giáo đường, Hoắc Thiếu Huyền kéo cô đến trước mặt: “Tiểu Thiển, là cô dâu của tôi.”
Hình ảnh quen thuộc như vậy Vinh Thiển thấy giống như mới vừa trải qua, một cậu thiếu niên nhỏ cùng lắm mới có mười mấy tuổi, quấn quít lấy cô, nói: “Tiểu Thiển, là cô dâu của tôi.”
Cô bé mới sáu tuổi nghiêng đầu hỏi: “Cô dâu là cái gì? Có ăn được không?”
”Làm cô dâu của anh, tất nhiên là có rất nhiều đồ ăn ngon, còn có váy đẹp, búp bê, muốn cái gì có cái đó...”
Vinh Thiển còn nhớ rõ, lúc đó cô không kịp suy nghĩ đã đồng ý rồi, lại còn lôi kéo vạt áo của anh: “Anh Thiếu Huyền, anh cũng không được để người khác làm cô dâu của anh nha, em đồng ý rồi, không đổi ý.”
Khi đó, suy nghĩ của anh toàn toàn chỉ có mình cô. Vinh Thiển gật đầu, giống hệt như năm đó, vô cùng kiên định.
Hoắc Thiếu Huyền giao cô cho hai người khác, hai cô gái dẫn cô vào một căn phòng, bên trong có mọi thứ Hoắc Thiếu Huyền đã chuẩn bị xong từ trước.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-150561.jpg&w=256&q=75)

