Huyết Bồ Tát cắt ngang lời Ngô Thừa Ân đang đầy vẻ đắc ý, rồi chậm rãi nói tiếp:
"Ban đầu ta còn tưởng ngươi chỉ có thể khiến nội đan tiêu tán. Không ngờ, sau khi đi qua nét bút của ngươi, cả yêu khí lẫn nghiệp chướng chứa trong nội đan đều hóa thành hư vô. Thủ đoạn này còn tinh diệu hơn cả pháp môn siêu độ của những vị cao tăng."
Vừa dứt lời, tất cả những con quạ đang bay lượn xung quanh lập tức vỗ cánh quay về, lần lượt nhập vào thân cây khô héo sau lưng Huyết Bồ Tát. Chỉ còn lại con Quạ sáu cánh ban đầu vẫn đậu yên trên vai hắn.
"Ngươi tên là Ngô Thừa Ân, phải không?"
Huyết Bồ Tát vừa hỏi vừa quay đầu nhìn sâu vào trong hang.
Huyết Bồ Tát vừa nói vừa quay đầu nhìn về phía sâu trong hang động; kỳ thực chẳng chỉ riêng Huyết Bồ Tát, Ngô Thừa Ân cùng Thanh Huyền cũng đã lờ mờ nghe thấy có vật gì đó đang tiến ra từ nơi sâu thẳm của hang động.
Chốc lát sau, gã quái nhân tóc đỏ đã vào hang từ trước đó lôi theo hai cái xác nhện, bước vào tầm mắt mọi người. Gã quái nhân tóc đỏ này rõ ràng chẳng hề đề phòng, vừa trông thấy đám người trước mặt liền giật mình sững sờ.
Huyết Bồ Tát cũng chẳng buồn lên tiếng, chỉ giơ tay chỉ về phía gã quái nhân tóc đỏ ấy, con quạ đậu trên vai lập tức vọt bay thẳng về phía cổ họng của người kia, một luồng máu lóe lên, gã quái nhân tóc đỏ ấy còn chưa kịp thét lên tiếng nào, cái đầu đã bị chém đứt phăng gọn ghẽ, xoay tròn giữa không trung rồi rơi xuống đất, tiếp đó cả thân hình ngã ngửa ra sau, đổ sập nặng nề xuống nền đất.
"Ngươi làm cái gì vậy?"
Ngô Thừa Ân kinh hãi hét lớn, hoàn toàn không hiểu vì sao Huyết Bồ Tát lại đột ngột ra tay giết người.
"Không thể để người khác nhìn thấy thủ đoạn của ngươi." Huyết Bồ Tát liếc nhìn thi thể đang nằm trong vũng máu, giọng nói vẫn bình thản như cũ. "Như vậy mới tránh được những phiền phức không cần thiết."
Nói xong, hắn quay sang nhìn Ngô Thừa Ân.
"Môn bản lĩnh này của ngươi... nên dốc sức mà cống hiến cho triều đình."
Thanh Huyền chợt hiểu thì ra Huyết Bồ Tát đang giết người diệt khẩu.
Hắn cúi đầu nhìn Chấn Cửu Châu vẫn còn bất tỉnh trên mặt đất, rồi chậm rãi ngẩng đầu, nghiến răng hỏi:
"Nếu bí mật của Ngô Thừa Ân không thể để người ngoài biết, vậy... tiếp theo có phải sẽ đến lượt ta không?"
Ngô Thừa Ân vừa nghe vậy liền bật dậy, vội vàng thu cuốn sách lại, đồng thời rút ra một tờ giấy tuyên, quát lớn:
"Ngươi dám!"
"Không," Huyết Bồ Tát phất tay, "để lại ngươi, trông chừng hắn."
Con quạ sáu cánh lập tức đáp xuống đất, há miệng, chậm rãi phun ra dòng máu tươi tuôn chảy không dứt. Dần dần, giống hệt như lúc nãy, máu tươi trên mặt đất ngưng tụ thành một vũng huyết trì. Huyết Bồ Tát khẽ dịch chuyển thân mình, bước hẳn vào giữa vũng huyết trì ấy, mà vũng nước tựa như sâu thăm thẳm không đáy, toàn thân Huyết Bồ Tát bắt đầu từ từ chìm xuống: "Năng lực của tiểu tử này quả thực thú vị, nếu lỡ chết đi thì đáng tiếc lắm. Hôm nay coi như đã mở rộng tầm mắt, đủ rồi."
Ngô Thừa Ân không nhịn được buột miệng mắng một câu. Thanh Huyền lại chỉ lặng lẽ nhìn khắp hang động, khẽ thở dài một hơi.
"Tiếc cho gã đại hán kia, chẳng kịp cứu hắn..." Giọng điệu Thanh Huyền tràn đầy vẻ tự trách, chỉ vào cái xác của gã tóc đỏ, "Có thể nói, hắn chết không toàn thây cũng vì bọn ta mà ra."
"Giờ phải làm sao?" Ngô Thừa Ân lúc này mới nhận ra, quả thực gã quái nhân tóc đỏ ấy chết oan uổng thật.
"Ít nhất cũng phải chôn cất cho hắn." Thanh Huyền nhìn Chấn Cửu Châu vẫn chưa tỉnh lại, nói ra ý định của mình.
Ngô Thừa Ân gật đầu tán thành, lập tức chạy về phía thi thể của gã dị nhân tóc đỏ. Thế nhưng, mới chạy được vài bước, hắn bỗng khựng lại. Đôi mắt trợn tròn, Ngô Thừa Ân hoảng hốt chỉ tay về phía trước, lớn tiếng gọi:
"Thanh Huyền! Huynh mau nhìn kìa..."
Không cần Ngô Thừa Ân lên tiếng, Thanh Huyền cũng đã phát hiện điều bất thường.
Thi thể của gã dị nhân tóc đỏ... đang cử động. Ban đầu, cơ thể không đầu của gã chỉ khẽ run lên vài cái. Sau đó, hai cánh tay bắt đầu quờ quạng khắp mặt đất như đang tìm kiếm thứ gì. Chẳng mấy chốc, bàn tay gã chạm phải cái đầu vừa bị chém rơi cách đó không xa. Như vừa tìm lại được bảo vật, gã lập tức ôm lấy cái đầu, rồi vô cùng thuần thục đặt nó trở lại trên cổ, chẳng khác nào đội một chiếc mũ. Ngay sau đó, toàn thân gã bật mạnh lên. Một cú "cá chép hóa rồng", thân hình đã đứng thẳng trở lại như chưa từng có chuyện gì xảy ra.
"Quái... quái thật!"
Ngô Thừa Ân trợn mắt há hốc miệng, kinh ngạc đến mức nhất thời không biết phải phản ứng ra sao.
Nhưng rất nhanh sau đó, hắn mới nhận ra mình đã nói câu ấy quá sớm.
Gã dị nhân tóc đỏ đưa tay sờ lên cổ mình, cẩn thận vuốt ve vết cắt một lượt. Sau khi lau sạch những vệt máu còn sót lại quanh miệng vết thương, sắc mặt gã tuy vẫn có phần tái nhợt, dường như vừa mất đi không ít sức lực, nhưng rõ ràng không hề có dấu hiệu nguy hiểm đến tính mạng.
Gã chỉ hờ hững liếc Thanh Huyền và Ngô Thừa Ân một cái, không nói một lời. Sau đó, gã xoay người, cúi xuống trước hai xác yêu nhện mà mình vừa kéo vào hang. Miệng gã chợt há rộng đến mức khó tin, chẳng khác nào một chiếc chậu máu. Rồi ngay trước ánh mắt kinh hãi của hai người, gã cúi đầu cắn từng miếng lớn vào xác yêu nhện, bắt đầu ăn ngấu nghiến, trông vô cùng ngon lành.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-328046.png&w=256&q=75)

-250407.png&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)