"Khi còn ở kinh thành, người của Trấn Tà Ty đã nhận ra năng lực của tên thư sinh này không hề đơn giản. Nhưng ta thấy cách nói đó quá mơ hồ. Trăm nghe không bằng một thấy. Nếu ngươi thật sự có bản lĩnh ấy, chúng ta còn có thể ngồi xuống nói chuyện đàng hoàng. Còn nếu chỉ là chút mánh khóe giang hồ..."
Hắn không nói hết câu.
Nhưng hàng chục con quạ đang bay lượn quanh người hắn dường như đã mất kiên nhẫn, thay chủ nhân nói nốt phần còn lại.
Quả nhiên...
Ngay từ lần ở kinh thành, Ngô Thừa Ân đã bị bọn họ để mắt tới.
Nghĩ đến đây, Thanh Huyền không khỏi cảm thấy hối hận.
Trước kia, hắn không cho Ngô Thừa Ân để lộ năng lực là vì sợ sẽ có kẻ dòm ngó. Nhưng giờ xem ra, đối phương đã biết bí mật này từ lâu. Đã vậy mà vẫn chưa ra tay sát hại, chứng tỏ mọi chuyện chưa hẳn đã đến mức không còn đường xoay chuyển.
Ngô Thừa Ân gật đầu, tung tờ giấy tuyên trong tay lên cao rồi giơ tay trái ra, tờ giấy liền cuốn gọn vào trong ống tay áo. Sau đó, khác hẳn dáng vẻ tùy tiện thường ngày, Ngô Thừa Ân cẩn thận lấy từ bên hông ra một cuốn sách, ngồi xếp bằng xuống đất rồi chậm rãi mở ra. Ngoài vài trang đầu đã kín chữ, gần như toàn bộ cuốn sách vẫn còn trắng tinh.
Ngô Thừa Ân ngẩng đầu nhìn Thanh Huyền.
Thanh Huyền hiểu ý. Tuy trong lòng vẫn luôn đề phòng Huyết Bồ Tát đang đứng đối diện, cuối cùng hắn vẫn chậm rãi rút bàn tay đặt trên vai Ngô Thừa Ân về.
Ngô Thừa Ân nhắm mắt điều tức trong giây lát. Đột nhiên, hắn đưa đầu bút lông chấm nhẹ vào viên nội đan của yêu nhện bên cạnh. Viên nội đan màu xám đen vốn cứng như đá bỗng trở nên mềm mại kỳ lạ. Đầu bút dễ dàng xuyên vào bên trong, nhanh chóng nhuốm đầy màu sắc của nội đan.
Ngay sau đó, Ngô Thừa Ân hạ bút như bay trên cuốn sách trước mặt.
Theo từng nét bút hiện lên, viên nội đan cũng dần bị bút lông hút cạn tinh hoa, lấy tốc độ mắt thường có thể thấy được mà thu nhỏ lại. Chỉ trong chốc lát, hơn nửa viên nội đan đã biến mất.
Ban đầu, Thanh Huyền vẫn luôn dõi mắt theo Huyết Bồ Tát, đề phòng đối phương bất ngờ ra tay đánh lén. Nhưng rất nhanh, hắn nhận ra Huyết Bồ Tát hoàn toàn không có ý định đó.
Ngược lại, từ đầu đến cuối, ánh mắt của hắn đều dán chặt lên người Ngô Thừa Ân.
Gương mặt vốn khô héo như xác chết lúc này dường như cũng hiện lên một tia thần thái. Nói đôi mắt hắn sáng rực lên cũng không hề quá lời.
Khoảng một nén nhang sau, Ngô Thừa Ân khẽ thở phào, thu bút lại, mở cuốn sách đặt trên đầu gối ra rồi nhẹ nhàng thổi cho mực mau khô.
Còn viên nội đan trên mặt đất thì đã hoàn toàn tan biến, không để lại chút dấu vết nào.
Một con quạ sáu cánh lượn quanh Thanh Huyền vài vòng, rồi đáp xuống vai Ngô Thừa Ân, nghiêng đầu nhìn chằm chằm cuốn sách trong tay Ngô Thừa Ân, ngửi ngửi vài cái, rồi ngẩng đầu kêu lên vài tiếng "quạ quạ" hướng về phía chủ nhân của mình.
"Tuyệt vời." Huyết Bồ Tát lên tiếng.
"Đương nhiên rồi..." Nghe được câu này, Ngô Thừa Ân mới sực tỉnh lại, "Mỗi thiên truyện này, đều là ta vắt óc suy nghĩ mới hạ bút được đấy, chỉ có điều câu chuyện này..."
"Ý ta không phải là câu chuyện ngươi viết, mà là thủ đoạn của ngươi."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



