Nhện tinh hiển nhiên không ngờ đối phương còn có chiêu này. Nó lập tức vươn ba cánh tay, đồng thời phun ra ba sợi tơ nhện. Một sợi quấn chặt hai tay hai chân Huyết Bồ Tát, khiến hắn không thể cử động. Hai sợi còn lại thì trói chặt lấy hai con quạ, ngăn không cho chúng bay lên cắt đứt tơ nhện nữa . Thấy lần này mình chiếm được thế thượng phong, nhện tinh vô cùng đắc ý, trong bụng nó phát ra những tiếng "két két" khó nghe, tựa như đang cười khoái trá.
"Nhân lúc hắn không cử động được, chúng ta ra tay chứ?" Ngô Thừa Ân hạ giọng hỏi Thanh Huyền. "Đệ phụ trách đối phó lũ quạ, huynh nghĩ cách xử lý Huyết Bồ Tát. Ba đánh một, thế nào cũng có phần thắng."
Nhưng Thanh Huyền vẫn đứng im.
Tiếng kêu của con nhện tinh càng lúc càng vang lớn hơn, tiếng "két két" xé tai vang vọng khắp hang động, nghe chói tai vô cùng .
"Chỉ có điều..." Huyết Bồ Tát dường như có phần bực mình trước tràng cười ấy, ngẩng đầu lên nói với con nhện tinh:
Còn cả Ngô Thừa Ân đang trợn tròn mắt kinh ngạc nữa.
"Hử? Kế hoạch không đổi nữa sao?" Huyết Bồ Tát nhìn Ngô Thừa Ân, hiển nhiên đã nghe thấy cuộc bàn bạc vừa rồi. "Ngươi đối phó lũ chim của ta, còn vị hành giả bên cạnh thì đối phó ta?"
Ngô Thừa Ân lập tức cố ý cười lớn, giả bộ như mọi chuyện đều nằm trong tính toán của mình, rồi ghé sát Thanh Huyền thì thầm:
"Chắc không đánh nổi đâu... hay là chạy?"
Thanh Huyền chỉ khẽ lắc đầu, vẫn không nhúc nhích.
"Các ngươi đông người, còn ta chỉ có một mình. Thế mà cứ bỏ chạy như vậy, chẳng phải quá mất mặt sao?"
Huyết Bồ Tát nghiêng đầu, dáng vẻ y hệt con quạ sáu cánh đang nghiêng đầu đậu trên vai mình. Câu nói này tuy nghe qua bình thản chẳng có gì đặc biệt, nhưng đủ khiến Ngô Thừa Ân vừa mới còn đầy tự tin bỗng đỏ bừng cả mặt. Cùng lúc ấy, mấy con quạ từ trên người Huyết Bồ Tát vọt bay lên, xòe cánh đáp xuống chặn ngay hướng lui của Ngô Thừa Ân và Thanh Huyền.
Ngô Thừa Ân bĩu môi, không nhịn được cất cao giọng:
“Tai các hạ thính thật đấy!”
Thanh Huyền khẽ thở dài, liếc đệ một cái.
“Không phải tai. Là nhờ bầy quạ kia.”
Ngô Thừa Ân lập tức hiểu ra. Đám quạ của Huyết Bồ Tát không chỉ dùng để tấn công, mà còn đóng vai trò như tai mắt, truyền mọi động tĩnh xung quanh về cho chủ nhân.
Thanh Huyền khẽ siết tràng hạt trong tay, ánh mắt dần trở nên nặng nề.
“Nếu cứ tiếp tục thế này... chúng ta không có phần thắng.”
Trừ khi...
Ở phía đối diện, Huyết Bồ Tát lại chẳng hề có ý định tiếp tục ra tay. Hắn cúi xuống trước thi thể đã nát vụn của yêu nhện, chăm chú quan sát từng chút một.
Một lát sau, hắn giơ ngón tay lên.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-593460.png&w=256&q=75)
