Không cần Thanh Huyền nhắc nhở, Ngô Thừa Ân cũng biết đối phương cực kỳ khó đối phó. Chỉ là lúc này hắn hoàn toàn không muốn trở mặt với kẻ ấy. Huống hồ bên cạnh còn có con nhện tinh, trên đỉnh hang lại vẫn còn Chấn Cửu Châu đang bị treo lơ lửng.
Tình thế đã không cho phép chần chừ.
"Huynh cứu người, để đệ đối phó với hắn." Ngô Thừa Ân nói với Thanh Huyền, vừa xoa xoa bả vai vừa bước sang một bên, cố ý đi về phía Huyết Bồ Tát. "Dù sao... hắn cũng là nhắm vào đệ mà tới."
"Đệ không phải đối thủ của hắn." Thanh Huyền ngẩng đầu nhìn Chấn Cửu Châu trên đỉnh hang, ước lượng xem hắn còn có thể chống đỡ được bao lâu.
"Huynh cứ yên tâm." Ngô Thừa Ân cố ý bước thêm vài bước, ra vẻ ung dung, liếc mắt về phía xa rồi khẽ cười. "Đệ có viện thủ."
Ngô Thừa Ân bước thêm mấy bước, đột nhiên vọt người lao thẳng về phía Huyết Bồ Tát. Huyết Bồ Tát cười lạnh một tiếng, chẳng thèm để Ngô Thừa Ân vào mắt. Chỉ có điều, Ngô Thừa Ân không hề liều lĩnh xông thẳng lên; mục tiêu của hắn, chính là thanh kim đao vừa rơi khỏi tay Chấn Cửu Châu lúc nãy. Chỉ thấy Ngô Thừa Ân dốc hết sức tung một cước, mũi chân đá trúng ngay chuôi đao; thanh đại đao lập tức bật lên, xoay vòng bay thẳng về phía Huyết Bồ Tát. .
"Mánh khóe vặt vãnh. Muốn nhân lúc người khác không phòng bị mà đánh lén? Đạo hạnh của ngươi còn non lắm."
Đúng lúc ấy, con quạ sáu cánh bỗng kêu lên một tiếng, như đang nhắc nhở chủ nhân.
Con nhện tinh đứng bên cạnh dường như cũng bị kích thích, đột nhiên phun ra một sợi tơ nhện về phía Huyết Bồ Tát.
"Hử?"
Thanh Huyền hiểu ý, lập tức tung người lao tới, một chân nhẹ nhàng đạp lên tờ giấy.
Tờ giấy chẳng những không bị giẫm nhăn, ngược lại còn như được tiếp thêm linh lực, mang theo Thanh Huyền bắn vọt lên phía đỉnh hang.
Mắt thấy Thanh Huyền đã lên cao năm sáu trượng, chỉ còn một chút nữa là có thể cứu được người, bỗng một bóng đen xẹt qua, xuyên thủng tờ giấy dưới chân hắn.
"Ai nói với các ngươi... ta chỉ có một con chim?"
Kẻ phá vỡ tờ giấy tuyên với tốc độ nhanh như chớp ấy, chính là một con quạ sáu cánh khác. Con súc sinh này vừa ra tay xong liền lập tức bay về đậu trên vai Huyết Bồ Tát, tốc độ nhanh đến mức chẳng khác nào mũi tên rời cung.
May mà Thanh Huyền phản ứng cực nhanh, từ sớm đã nhìn thấy con quạ lao tới. Trong khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc, hắn dốc sức nhảy lên, cánh tay phải giơ cao cuối cùng cũng chộp được cổ chân Chấn Cửu Châu. Chỉ trong chớp mắt, Chấn Cửu Châu trượt khỏi đám tơ nhện, cả hai cùng rơi mạnh xuống đất.
Thanh Huyền chẳng màng bản thân ngã đau đến mức nào, vội đưa tay thử hơi thở của Chấn Cửu Châu, rồi khẽ gật đầu với Ngô Thừa Ân.
Ngô Thừa Ân lúc này mới thở phào nhẹ nhõm. Hắn chạy tới cùng Thanh Huyền khiêng Chấn Cửu Châu sang một bên, rồi mới thật sự dồn toàn bộ tâm trí nhìn về phía Huyết Bồ Tát cách đó không xa.
Huyết Bồ Tát không hề hoảng loạn. Hai con Quạ sáu cánh lập tức tung cánh bay lên, dùng đôi cánh sắc bén cắt đứt những sợi tơ đang trói trên người chủ nhân.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-593460.png&w=256&q=75)
