Ngày Huyện chúa Huy Ngọc đến thăm sớm hơn ta tưởng. Nếu không phải vì ta chen ngang, giờ đây người làm chính thất của Đỗ Hoài Khiêm hẳn là nàng ấy. Cả hai cùng lớn lên ở một vùng, thanh mai trúc mã. Nàng vẽ tranh, chàng đề thơ, môn đăng hộ đối chỉ là một phần, điều hiếm có hơn chính là tâm ý tương thông.
Còn ta, lại hoàn toàn khác. Lần đầu gặp Đỗ Hoài Khiêm, chàng là công tử nhà quyền quý, còn ta chỉ là một binh sĩ hèn mọn. Chàng đến doanh trại thăm biểu ca, trong lúc chờ đợi, chàng giúp vài tướng sĩ viết thư nhà. Thấy chữ chàng đẹp, ta đứng sau lưng ngắm nhìn hồi lâu.
Khi mọi người tản đi hết, chàng quay đầu, ánh mắt chạm thẳng vào ta. Chữ của chàng như người, nhưng người lại còn đẹp hơn chữ nhiều.
Chàng dịu dàng hỏi: "Cô nương có cần ta giúp viết một phong thư về nhà không?"
Ta cướp lấy bút trong tay chàng, mạnh mẽ viết tên mình lên giấy: "Ta đọc binh pháp, đương nhiên biết chữ. Chỉ là cha mẹ ta mất sớm, không cần viết thư về nhà."
Ngay lập tức, sống lưng ta lạnh toát. Hóa ra biểu ca mà Đỗ Hoài Khiêm tới thăm lại chính là vị quân sư như Diêm La Vương của chúng ta!
Từ bé ta chẳng sợ ai. Người trong làng nói ta mệnh xấu, khắc chết cha mẹ. Ta liền dám vác ghế lên, đánh Đại Ngưu ca – kẻ to gấp đôi ta. Dù miệng ta bị hắn tát nát, ta cũng không để tâm, ghế gãy thì ta dùng răng cắn. Máu trên người ta đổ xuống, cũng phải có phần của hắn.
Sau khi ông bà ta qua đời, ta liền theo chân thợ rèn trong trấn. Hôm nay làm bánh cho ông ấy, ngày mai lại hấp bánh bao. Lâu dần, ông ấy bắt đầu dạy ta cách rèn sắt.
Những năm học rèn đao kiếm là khoảng thời gian cơ thể ta chịu nhiều vết sẹo nhất. Nhưng cũng chính nhờ sự quyết tâm và liều mạng của mình, những vũ khí ta rèn ra nổi danh khắp nơi, và đó là lúc ta thu hút được sự chú ý của Vinh Tiêu.
Khi hắn đến, trên đầu đội mũ ngọc, tay cầm quạt lông, ánh mắt lạnh lùng. Một vết sẹo đỏ sậm từ tai phải kéo dài đến xương quai xanh, không rõ điểm kết thúc nằm ở đâu.
Hắn nhìn trúng một thanh đao ta vừa rèn, không nói lời nào, chỉ dùng chính tay mình, rạch ra những giọt máu tươi chảy như suối.
"Đao này sắc bén," hắn ngẩng đầu nhìn ta, đôi mắt sắc bén như chim ưng, "là một thanh đao tốt."
Ta mang một khối sắt đến, ra hiệu cho hắn thử trên đó, nói: "Đao tốt phải chém sắt không một tiếng động. Lần sau đừng lấy mình ra thử nữa, binh gia à."
Hắn cười lạnh, tiếng cười đầy sát khí, rồi gác lưỡi đao dài lên vai ta: "Thử đao, phải lấy đầu người mà thử."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-250407.png&w=256&q=75)

-904652.png&w=256&q=75)

T thấy cái kết cấn v~ ấy.
Truyện hay