Nha hoàn vừa buông lời mỉa mai Khương Tự lúc nãy giờ đây mặt cắt không còn giọt máu, cúi gằm đầu lén lút lùi về phía sau, cố gắng thu mình lại để không bị ai chú ý.
Đồ tang trên người Khương Tự ướt đẫm, dính sát vào cơ thể, làm lộ rõ từng đường nét quyến rũ. Chiếc áo ngoài của nha hoàn khoác hờ bên ngoài cũng chỉ miễn cưỡng che được những chỗ cần che. Người lại đang hôn mê, làm sao tự mình trở về được?
Chẳng lẽ Nhị thiếu gia định đích thân bế nàng về thật sao?
Phủ y cảm thấy tim mình đập liên hồi như gõ trống, hận không thể nhảy ngay xuống hồ sen để bỏ chạy cho xong. Biết được bí mật thâm cung nội chiến của phủ Quốc Công thế này, ông ta có mấy cái mạng cũng không đủ để đền.
Tạ Nghiên phớt lờ những ánh mắt kinh hãi của đám hạ nhân xung quanh, thản nhiên bồi thêm một câu: "Phủ y cũng đi theo đi."
Phủ y: "..." Cuối cùng vẫn chạy trời không khỏi nắng.
Khi mùi hương gỗ quen thuộc lại gần, Khương Tự rốt cuộc không thể tiếp tục giả vờ hôn mê. Nếu thật sự để hắn bế về trước mặt mọi người, chẳng khác nào nàng tự thừa nhận chuyện gian díu với hắn.
Hàng mi dài khẽ run, đôi mày liễu nhíu chặt, nữ tử “hôn mê” bỗng khẽ ưm một tiếng rồi từ từ tỉnh lại.
Nàng dựa vào sức của Thanh Đại, lảo đảo đứng dậy. Thân hình mảnh mai như nhành liễu trước gió, đôi môi tím tái vì lạnh, những lọn tóc ướt sũng dính sát vào chiếc cổ thanh tú.
“Không dám làm phiền Nhị thiếu gia.” Đôi mắt Khương Tự phủ một lớp sương mờ, giọng nói yếu ớt, hơi thở đứt quãng.
Nàng nghiêng đầu nhìn về phía nha hoàn đứng phía sau: “Làm phiền cô nương đưa ta trở về.”
Thanh Đại cảm thấy được ưu ái mà lo sợ. Nàng vốn chỉ là một kẻ hạ nhân ai cũng có thể bắt nạt, làm sao dám để chủ tử đối đãi khách khí như vậy.
"Đại thiếu phu nhân, nô tỳ tên là Thanh Đại. Được phu nhân chấp thuận, từ nay về sau nô tỳ sẽ bên cạnh chăm sóc người. Người có việc gì cứ tùy ý sai bảo là được ạ."
"Đa tạ... Phu nhân." Khương Tự khẽ nhún người hành lễ một cách yếu ớt.
Mỹ nhân đang chịu tang, dáng vẻ mong manh sầu muộn càng thêm phần đáng thương, khiến người ta không khỏi sinh lòng trắc ẩn. Nàng không gọi “mẫu thân”, bởi tân nương vừa vào cửa còn chưa kịp dâng trà đã xảy ra chuyện, lúc này nàng cũng không thể thốt ra hai chữ ấy.
Đáy mắt Tạ Nghiên thoáng hiện lên một tia u tối, khí lạnh quanh người hắn bỗng chốc lan ra.
Rất tốt, nàng gọi hắn là Nhị thiếu gia, gọi mẫu thân hắn là phu nhân, đây là muốn vạch rõ ranh giới với phủ Tạ Quốc Công.
Đại phu nhân đưa tay ấn mạnh vào thái dương đang đau nhức, vẻ mặt thiếu kiên nhẫn, phất tay nói: “Trở về đi, sau này đừng làm chuyện dại dột nữa.”
Khóe miệng Khương Tự khẽ run. Nàng cúi đầu, giả vờ lau nước mắt nơi khóe mi, nhỏ giọng đáp: “Vâng.”
Đại phu nhân không quay đầu lại, dứt khoát bước vào linh đường.
Ánh mặt trời đã lên cao, đám hòa thượng tụng kinh cũng lần lượt kéo đến. Khương Tự cụp mắt, dựa vào Thanh Đại, bước nhanh ra ngoài. Bước chân nàng vội vã, hoàn toàn không còn vẻ suy nhược, kiệt sức như lúc nãy nữa.
Thanh Đại kinh ngạc nhìn Khương Tự một cái, đôi má bầu bĩnh khẽ phồng lên vẻ thắc mắc, nhưng nàng không nói gì, chỉ im lặng bước nhanh theo sau.
Xuyên qua những dãy hành lang quanh co, vừa đến chỗ rẽ, hai người suýt nữa đâm sầm vào một vị phu nhân đi ngược chiều.
Khương Tự nhíu mày, vòng eo thon thoắt uốn cong ra sau, thân người nàng nghiêng hẳn sang trái trong tư thế gần như lơ lửng, khó khăn lắm mới tránh được cú va chạm, nhường ra một lối đi.
Vị phu nhân kia mất đà, lảo đảo lao về phía trước vài bước, miệng thét lên kinh hãi, may mà nha hoàn bên cạnh kịp thời đỡ lấy.
Ánh mắt bà ta sắc như dao, trừng trừng nhìn Khương Tự. Giọng nói lanh lảnh, đầy vẻ đanh đá và cứng rắn: “Láo xược! Ngươi là hạ nhân ở viện nào mà dám lỗ mãng như vậy? Người đâu, bắt nàng ta lại cho ta, phải dạy dỗ lại quy củ mới được!”
“Tuân lệnh!” Một mụ bà tử hùng hổ xắn tay áo, vẻ mặt âm hiểm tiến về phía Khương Tự, giơ tay định bắt lấy nàng.
“Ngươi dám!” Bàn tay Thanh Đại đang đỡ Khương Tự run bần bật, khuôn mặt nhỏ nhắn sợ đến trắng bệch nhưng vẫn kiên quyết chắn trước mặt chủ tử: “Phu nhân nhà ta chưa hề đụng trúng ngài, là do ngài đi quá nhanh không kịp dừng chân, sao có thể giận cá chém thớt lên người khác như vậy?”
“Miệng lưỡi sắc bén thật! Ma ma, vả miệng nó cho ta!” Vị phu nhân rút khăn tay bên hông ra, chán ghét phủi phủi lớp bụi không hề tồn tại trên người, lạnh lùng hạ lệnh.
Bà ta mặc cẩm y thêu hoa xanh biếc, đầu cài đầy trâm ngọc, toát lên vẻ giàu sang quý khí. Chiếc nhẫn phỉ thúy đỏ rực trên tay đặc biệt chói mắt.
Khương Tự nhận ra người này. Đó là Liễu Như Ngọc, chính thất của Tạ Tam gia. Nhà ngoại bà ta là gia tộc giàu nhất Hàng Châu, tính tình kiêu ngạo ương ngạnh, luôn ỷ thế hiếp người.
Và giống như Khương Tự, bà ta cũng là một nữ phụ độc ác trong sách.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-250407.png&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)
-904652.png&w=256&q=75)