Phủ y bước về phía Tạ Nghiên, đang định đưa tay bắt mạch thì Tạ Nghiên đã lên tiếng ngắt lời: “Phủ y hãy đi xem tẩu tẩu trước đi. Đại ca qua đời, đại tẩu vì quá đau buồn nên đã nhảy hồ tuẫn tiết theo huynh ấy, là do con không trông chừng tẩu tẩu kỹ lưỡng.”
“Chuyện này…” Phủ y có chút do dự. Ai mà chẳng biết nàng chỉ là người được mua về để xung hỉ cho đại thiếu gia. Giờ đại thiếu gia đã khuất, thân phận của nàng trong phủ vô cùng khó xử. Suy cho cùng, một kẻ mua về làm sao sánh được với tính mạng của đích tử tôn quý.
Đại phu nhân nhíu mày, lúc này bà mới chú ý đến nữ tử đang nằm dưới đất, y phục hỗn độn, hơi thở yếu ớt. Ánh mắt bà hiện lên vẻ phức tạp, khó phân định là vui hay giận.
Nhi tức này là do chính tay bà chọn lựa. Vốn dĩ bà định chờ qua tuần đầu của Tư Lễ sẽ đưa cho nàng một bức hưu thư, trả lại văn tự bán thân để nàng được tự do. Không ngờ nàng lại là người tình thâm nghĩa trọng đến vậy.
Nàng vốn chỉ là một nha hoàn quét tước thô sử ở tiền viện, không ngờ lại lọt vào mắt xanh của phu nhân, một bước nhảy vọt hai cấp, trở thành nha hoàn thân cận của Đại thiếu phu nhân.
Ở phủ Tạ Quốc Công, cấp bậc phân chia vô cùng nghiêm ngặt, ngay cả nha hoàn cũng được chia thành năm hạng. Thị nữ ngũ đẳng mỗi tháng được trợ cấp năm trăm văn; tứ đẳng là một ngàn văn, tương đương một lượng bạc vụn; còn tam đẳng là một lượng rưỡi bạc. Tiền công bỗng chốc tăng gấp ba, Thanh Đại kích động đến đỏ bừng mặt, vội vàng tiến lên đỡ Khương Tự, cởi áo ngoài đắp lên người nàng, nhỏ giọng nói: “Đại thiếu phu nhân, từ nay về sau Thanh Đại nhất định sẽ hết lòng hầu hạ người.”
Đám thị nữ còn lại thấy vậy, người thì hâm mộ, kẻ lại ghen tị, nhưng phần lớn đều lộ vẻ khinh miệt.
“Hừ, đắc ý cái gì chứ? Đi hầu hạ một góa phụ bị mua về, ai biết chừng nào lại chết đói theo.” Một nha hoàn đảo mắt trắng dã, giọng điệu chua ngoa.
Âm thanh tuy không lớn, nhưng giữa linh đường tĩnh mịch lúc này, đến tiếng kim rơi cũng có thể nghe thấy. Lời mỉa mai kia rành rành lọt vào tai mọi người. Đại phu nhân khẽ nhíu mày nhưng cũng không lên tiếng quở trách, chỉ lãnh đạm ra lệnh: "Lại xem thử đi, xem nàng còn cứu được không."
"Tuân lệnh." Phủ y ngồi xổm xuống, nâng cổ tay Khương Tự lên, khép ba ngón tay bắt đầu chẩn mạch.
Chỉ một lát sau, ông ta cau mày, thu tay lại rồi chắp tay bẩm báo: “Bẩm phu nhân, Đại thiếu phu nhân vốn thể trạng suy nhược, nước hồ đầu xuân lại lạnh thấu xương, cộng thêm tâm trạng bi thương khiến khí huyết ứ đọng, nên mới dẫn đến hôn mê bất tỉnh.”
Nói xong, phủ y càng cau mày sâu hơn, vẻ mặt như có điều muốn nói mà lại thôi. Cơ thể Đại thiếu phu nhân rõ ràng nhiễm hàn, nhưng khí huyết lại cuộn trào bất thường. Đây… rõ ràng là phản ứng của người vừa trúng dược.
Ông ta len lén liếc nhìn Tạ Nghiên, lại liên tưởng đến y phục xộc xệch của hai người họ lúc nãy, tim phủ y đập liên hồi như đánh trống, mồ hôi lạnh vã ra như tắm. Hình như... ông ta vừa phát hiện một bí mật động trời rồi.
"Ấp a ấp úng làm gì? Có gì thì nói thẳng ra, cứu được hay không cứu được, ông cũng phải cho ta một lời chắc chắn." Đại phu nhân ấn ấn thái dương, mệt mỏi tựa vào người nha hoàn. Kể từ khi trưởng tử gặp chuyện, bà đêm đêm mất ngủ, mái tóc đen nhánh chẳng mấy chốc đã bạc trắng như sương, cả người dường như già đi tận mười tuổi.
Sống lưng phủ y lạnh toát, theo bản năng nhìn về phía Tạ Nghiên cầu cứu. Hai ánh mắt chạm nhau, phủ y cảm giác như mình bị một con ác quỷ nhìn chằm chằm, toàn thân phát rét.
Đại phu nhân không vui hỏi vặn lại: "Ta đang hỏi ông, ông cứ nhìn Nghiên nhi làm cái gì?"
Phủ y hít một hơi thật sâu, bàn tay giấu trong ống tay áo đã ướt đẫm mồ hôi, ông ta cúi đầu cung kính bẩm báo: "Tiểu nhân lo lắng cho Nhị thiếu gia nên mới thất thần, xin phu nhân thứ lỗi. Đại thiếu phu nhân chỉ bị khí huyết ứ trệ, uống vài thang thuốc, tĩnh dưỡng khoảng ba ngày là sẽ không còn đáng ngại."
"Có lòng rồi. Đưa Đại thiếu phu nhân về..." Đại phu nhân thoáng ngẩn ngơ, nên đưa nàng đi đâu bây giờ? Phòng của Tư Lễ ư? Bà theo bản năng không muốn ai vào làm xáo trộn. Nhưng nếu đưa nàng đến một nơi quá tuềnh toàng, e là sẽ bị người đời đàm tiếu rằng phủ Quốc Công khắt khe với góa phụ.
"Hay là đưa người đến Phù Sinh Cư ngay cạnh Lan Đình Viện đi ạ. Nơi đó sẵn có suối nước nóng, rất có ích cho việc điều trị thân thể của tẩu tẩu." Tạ Nghiên đúng lúc mở lời.
Đại phu nhân bàng hoàng gật đầu: "Phải, Nghiên nhi nói rất đúng, thân thể là quan trọng nhất. Vậy đưa Đại thiếu phu nhân đến Phù Sinh Cư đi."
Mọi người có mặt tại đó nghe vậy đều kinh hãi. Phù Sinh Cư tuy nằm cạnh Lan Đình Viện, nhưng lại là lãnh địa riêng tư của Nhị thiếu gia. Xưa nay, nếu không có sự cho phép của hắn, không một ai được bước chân vào. Vậy mà giờ đây, hắn lại chủ động để Đại thiếu phu nhân dọn vào đó ở.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-250407.png&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)
-904652.png&w=256&q=75)