*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Đường Miểu mắt đầy lo lắng nhìn sang Đường Tư Hoàng, Đường Tư Hoàng không dấu vết lắc đầu, rồi lại cõng cậu lên lưng.
Một chốc sau, mọi người đã về đến nơi lần đầu bị lão hổ tập kích.
Đường Miểu gọi Hổ Vương về cạnh mình. Kế đó, không cần nó dẫn đường nữa rồi.
"Hướng này." Trương Đăng Cực nhìn chăm chú Hổ Vương một chốc, đi ra phía trước dẫn đường.
Đường Tư Hoàng không nhanh không chậm theo sát, lạnh nhạt nói: "Chuẩn bị một chỗ cho Hổ Vương trong xe quân dụng của các cậu, giảm mười cân lương thực."
Đường Miểu cười thầm trong lòng.
Trên gương mặt không lộ vẻ gì của Trương Đăng Cực rốt cuộc cũng xuất hiện vết nứt. Cái nhà này người nào người nấy đức hạnh y chang nhau!
"Mười lăm cân."
Cằm của mấy người Diệp Lâm thiếu chút nữa đã rớt hết xuống. Trương thiếu nay cũng biến thành "phàm phu" rồi sao. O0O!!!
"Thành giao." Đường Tư Hoàng nói.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-250407.png&w=256&q=75)

