Lại một ngày trôi qua, thương tích của Đường Tư Hoàng đã hoàn toàn khôi phục, nhưng y và Đường Miểu đều không nói ra. Bởi trong tình huống bình thường, bị thương do súng không thể nào khỏi nhanh như vậy được. Sau khi tạm dừng trong rừng chừng ba ngày, vết thương trên người lão hổ cũng đã tốt hơn bảy tám phần. Có lẽ là do nước giếng có tác dụng, hoặc vì Đường Miểu cứu lão hổ nên lão hổ cực kỳ thân thiết và tín nhiệm Đường Miểu, mà đối với Đường Tư Hoàng có liên quan cũng vô cùng ngoan ngoãn. Chỉ là, trừ Đường Miểu và Đường Tư Hoàng, nó không cho phép bất cứ ai tới gần mình. Đường Miểu đối với việc này cảm thấy rất kinh hỉ, đặt tên cho nó là "Hổ Vương".
Mấy ngày nay, Trương Đăng Cực cầm đầu dẫn mọi người đi săn, thu hoạch không tồi, săn được hơn 30 con cỡ lớn, cùng một vài con cỡ nhỏ. Bọn hắn không thể trì hoãn hơn được nữa, vì lúc trước khi vào rừng, bên trên đã nói rồi, sau mười ngày sẽ trở lại căn cứ. Nếu bọn họ không ra khỏi đây thì rất có thể quân đội sẽ bỏ bọn họ lại.
Đường Hâm chỉ chỉ mình, tỏ vẻ cứ để hắn, sau đó lấy bản ghi chép trong ba lô ra, bước tới trước mặt Trương Đăng Cực, nói với giọng giải quyết việc công: "Trương thiếu, đây là giấy tờ, mời anh xem qua. Các anh mượn bao nhiêu thức ăn nước uống, ở đây đều đã ghi lại rõ ràng. Củi và gas dùng để nấu nước nấu cơm, phần các anh dùng thì sẽ do các anh gánh. Về phần xăng dùng để đuổi dã thú, các anh có tổng cộng chín người, tính theo đầu người thì bên anh sẽ chịu sáu phần trên chín, tức hai phần ba. Việc gác đêm mấy hôm nay, các anh coi như đã bảo vệ tôi và Đường Miểu, nên phí dùng ô tô không cần trả. Toàn bộ những thứ này quy thành lương thực thì các anh tổng cộng phải trả 63.25 cân lương thực, thôi thì bỏ phần lẻ, là còn 63 cân. Anh xem coi có vấn đề gì không, nếu không thì phiền anh ký tên."
Mấy người Cố Lâm Phong, Diệp Lâm nghe hắn liệt kê ra từng mục mà ngây ngẩn cả người.
"Đường Hâm, bọn họ có mượn quần áo nữa." Đường Miểu nhắc nhở, nghĩ nghĩ rồi nói, "Trong căn cứ khan hiếm quần áo, quần áo này vẫn còn dùng được, còn có thể đổi thành lương thực a. Tính rẻ một chút đi, một bộ quần áo đổi 5 cân lương thực."
Đường Tư Hoàng cúi đầu lau súng, ý cười bên môi càng lúc càng đậm.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


