"Cám ơn, tôi không sao." Đường Hâm nhã nhặn từ chối. Không phải hắn không tin tưởng Trương Đăng Cực, mà là nhỡ hắn vô ý tách khỏi Trương Đăng Cực và Cố Lâm Phong thì ba lô chính là cứu tinh của hắn. Đoạn đường, có thể nói bọn họ rất xui xẻo, sau khi bị con hổ làm cả đội phân tán, hắn, Trương Đăng Cực, Cố Lâm Phong, Trần Dược cùng năm binh sĩ khác đi cùng nhau, hoảng loạn chạy trốn một hồi trong rừng thì mất phương hướng. Rơi vào đường cùng, bọn họ đành đi về phía có ánh mặt trời. Trên đường có gặp được vài con mồi, đều bị bọn họ giết chết rồi thu vào không gian của Trần Dược.
Nhưng lúc giải quyết bữa tối thì phiền phức tới. Trương Đăng Cực cùng Cố Lâm Phong cố ý chăm sóc để ý tới Đường Hâm, tuy Đường Hâm đã từ chối phần thức ăn nước uống bọn họ tự cắt ra từ phần mình, nhưng vẫn khiến Trần Dược bất mãn. Trần Dược châm chọc khiêu khích Đường Hâm. Đường Hâm là người kiêu ngạo, sao có thể để mặc người khác cưỡi lên đầu mình, không chút khách khí đáp trả lại với vẻ mỉa mai, Trần Dược tất nhiên bị hắn làm cho tức muốn khóc. Vất vả đi tới tận hừng đông, Đường Hâm đề nghị đi về phía có địa thế thấp, Trần Dược khăng khăng muốn đi hướng ngược lại, không thèm để ý tới thái độ của Cố Lâm Phong và Trương Đăng Cực, cố chấp đi theo ý mình. Những người còn lại đành phải đuổi theo.
Cả đám người đi không được bao xa, một con báo hoang biến dị đột nhiên xuất hiện, trong nháy mắt liền cắn đứt cổ họng Trần Dược. Trần Dược mất mạng tại chỗ. Những người còn lại vội vàng phóng ra dị năng đối phó với con báo. Sau khi diệt nó xong, chín người chỉ còn lại năm người. Sau đó, bọn họ lại gặp phải ba con chim biến dị, mổ hai binh sĩ bị thương. Sau khi hai người đó bị lây liền biến thành tang thi, bị Trương Đăng Cực giải quyết. Cuối cùng, cả đoàn người chỉ còn lại Đường Hâm, Trương Đăng Cực và Cố Lâm Phong.
Trang bị của Đường Hâm khá đầy đủ, tuy không dám ăn căng bụng nhưng ít ra cũng không khiến bản thân bị đói hay khát. Cố Lâm Phong và Trương Đăng Cực ngược lại khá thảm, trên người chỉ còn mấy cái bánh bột ngô, cả ngày chưa uống lấy một ngụm nước, chỉ hái mấy quả dại dọc đường đi ăn vài miếng. Bọn họ thật ra có thể đi săn, nhưng nếu vậy thì không thể ăn sống được, mà muốn ăn sống thì tất nhiên khó tránh khỏi việc mất nhiều thời gian hơn.
Đường Hâm hiểu chỉ có đồng tâm hiệp lực mới có thể thoát khỏi đây, nên có lấy bình nước ra cho Trương Đăng Cực và Cố Lâm Phong, nhưng hai người đều không chịu nhận. Đường Hâm cũng không miễn cưỡng bọn họ.
"Đi về phía đó đi." Đường Hâm nghĩ nghĩ rồi ra quyết định.
Cố Lâm Phong lập tức phản đối: "Không được. Chúng ta cứ đi thẳng về trước thì sẽ có thể ra khỏi rừng thôi. Bây giờ mà còn đi theo hướng bắc, có thể sẽ càng đi sâu vào rừng hơn."
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


