"Không có gì đâu." Đường Miểu nhìn ra được lão hổ đã hoàn toàn không còn sức lực, hơn nữa cũng không có ác ý, trước khi bọn Diệp Lâm lên tiếng liền nói. Cậu muốn cứu lão hổ này cũng không phải vì mềm lòng. Đường Miểu cẩn thận nâng chân lão hổ lên, nhẹ nhàng mở bẫy thú ra, thấy chỗ thịt quanh vết thương nát bươm như thịt băm dán vào lớp xương trắng muốt, cậu vừa bội phục sức chịu đựng của lão hổ lại càng thêm đau lòng cho nó, sau đó mở nắp chai nước ra, đổ nước giếng lên đùi lão hổ, dùng băng gạc sạch lau khô, tiếp đó thì bôi thuốc, rồi dùng băng gạc băng lại. Cẩn thận kiểm tra một hồi, trên người lão hổ còn có vài vết thương khác, Đường Miểu đều dùng nước rửa qua rồi bôi thuốc lên.
Triệu Gia Cường không tán thành nói: "Giữ lại súc sinh này, coi chừng nó đả thương người ta đấy." Hắn không biết con hổ này đã đối kháng với cơn biến dị, chỉ là động vật biến dị trong rừng ngày càng tăng, cũng có nghĩa thức ăn của hổ dần dần ít đi, có lẽ sẽ có ngày nó rời khỏi núi, nhắm về phía căn cứ của nhân loại.
Đường Miểu thoải mái bác bỏ: "Trên núi có nhiều mãnh thú như vậy, có thể giết hết sao?" Cậu đang âm thầm nghĩ cách đưa lão hổ vào không gian. Nếu có thể thu phục được lão hổ này, cậu và cha sẽ có nhiều thêm một phần giúp đỡ.
Triệu Gia Cường không nói gì nữa.
Đường Tư Hoàng đột nhiên cử động, trên mặt Đường Miểu lập tức xuất hiện nụ cười mừng rỡ, vội chạy tới nâng y dậy, để y tựa vào người mình.
"Cha, cha thấy thế nào?"
Đường Miểu lấy nước ra cho Đường Tư Hoàng uống. Quanh môi Đường Tư Hoàng lún phún râu, tăng thêm vài phần thành thục, còn có hai phần ốm yếu, toát ra một loại mị lực khác, Đường Miểu nhịn cả buổi mới không đưa tay chạm vào.
"Cha, con muốn giữ lại lão hổ này. Con có thể cảm nhận được, nó có thiện ý với con." Đường Miểu nhìn thoáng qua lão hổ.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


