Đường Tư Hoàng nhìn xuống dưới lầu, quét mắt nhìn một vòng, lên tiếng: "Có lẽ vì chỗ này nếu muốn ở thì phải cùng với nhiều người mình không quen dùng chung một sân, nên phòng mới không bán được."
"Đúng, đúng thế." Người đàn ông vừa nói chuyện kinh ngạc nhìn y, không nghĩ tới y đoán chính xác như vậy.
Đường Tư Hoàng không cho là đúng, ôm lấy vai cậu, ra hiệu có thể đi rồi.
"Cám ơn, đã quấy rầy rồi." Đường Miểu khách khí gật đầu, quay người rời đi, không hề chú ý tới tia sáng chợt lóe trong mắt người đàn ông vẫn luôn không nói chuyện kia.
Sau khi đi xa, Đường Miểu mới nói: "Cha, muốn bọn họ đi chỉ sợ không dễ."
"Mấy chuyện nhỏ nhặt thế này không cần chúng ta quan tâm. Muốn đuổi đi, có rất nhiều cách, cứ giao cho Đường Văn." Đường Tư Hoàng xoa xoa vành tai của Đường Miểu, mềm mềm, yêu thích không nỡ buông tay.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-593460.png&w=256&q=75)
