Trần Lập cười khổ, nghiêm mặt nói: "Quả thật. Đường đội trưởng trực tiếp gọi tôi Trần Lập là được rồi, vô sự không lên điện tam bảo, hôm nay tới đây quả thật là vì có một chuyện rất quan trọng muốn nói với Đường đội trưởng."
"Cứ nói thẳng." Đường Tư Hoàng thầm suy đoán Trần Lập đã gặp phải phiền toái gì, y và Trần Lập có chút giao tình, nhưng chưa tới mức có thể vì đối phương mà ra mặt.
Trần Lập quả nhiên đi thẳng vào vấn đề, nửa đùa nửa thật nói: "Tôi muốn dẫn theo mấy anh em gia nhập vào quân đoàn hoa quả, không biết Đường đội trưởng có hoan nghênh không?"
Trong lòng Đường Miểu khẽ động. Cái này thật đúng là vừa buồn ngủ đã có người đưa gối đầu. Trần Lập là người quen của bọn họ, nhân phẩm cũng khá đáng tin, nếu có thể lôi kéo hắn và thuộc hạ của hắn, thực lực của quân đoàn hoa quả nhất định sẽ tăng lên rất nhiều. Nhưng bọn họ chỉ tin Trần Lập, còn những thuộc hạ kia vẫn cần phải khảo nghiệm.
"Trần tiên sinh sao lại coi trọng quân đoàn hoa quả? Trong nước có rất nhiều tiểu đội lợi hại hơn chúng tôi. Hơn nữa, Trần tiên sinh hoàn toàn có thể tự mình thành lập một đội, như vậy chẳng phải sẽ tự do hơn sao?" Đường Tư Hoàng không lập tức tỏ rõ thái độ.
Trần Lập cười cười, so với ban đầu đã thoải mái hơn một chút: "Một mặt tất nhiên là vì chúng tôi cùng Đường đội trưởng và các vị đây là người quen cũ, cũng khá hiểu nhau; một mặt khác là tôi thật sự không giỏi làm lãnh đạo, anh để tôi huấn luyện hoặc dẫn bọn họ đi làm nhiệm vụ thì được, nhưng nếu phải quản lý cái này cái kia, đó thật sự không phải sở trường của tôi. Tôi tin đi theo Đường đội trưởng mới càng có bảo đảm."
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


