Đường Tư Hoàng quay đầu qua: "Vẫn còn giận?"
"Không có." Đường Miểu vờ như không có gì, quyết định phải cố nghĩ ra cách để Đường Tư Hoàng hoàn toàn thay đổi cách nhìn về mình.
Đường Tư Hoàng liếc cậu một cái, quay đầu nhìn ra cửa sổ. Hơn 20 phút sau, y vẫn không có hành động gì.
Đường Miểu trong lòng cười khan hai tiếng. Không thể nào, đây là...tức giận sao? Cậu nhẹ nhàng di chuyển, qua kính cửa xe lén nhìn biểu tình của Đường Tư Hoàng. Trong lúc vô tình chạm phải ánh mắt của Đường Tư Hoàng trên kính, tim cậu không khỏi đập lệch một nhịp, không được tự nhiên thu tầm mắt lại, trong lòng có chút chua xót. Tâm tư thầm yêu đau khổ này đến chừng nào mới chấm dứt đây?
Bầu không khí trong xe có chút băng lãnh. Đường Miểu không rõ có phải chỉ có cậu có cảm giác này không, cầm lấy bộ đàm thử chỉnh một chút, vẫn không dùng được.
Cậu thả bộ đàm lại, gượng gạo đến nỗi muốn nện đất. Nên làm gì để không khí hòa hoãn xuống đây? Hỏi cha đói chưa? Hay là vờ thấy lạnh, trực tiếp nhích qua dựa lên người cha?
"Khụ...cha, cổ cha có nhức mỏi không?"
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-495035.jpg&w=256&q=75)