Mọi người kiểm tra mới phát hiện bếp đã tắt lửa rồi.
Đường Nhất hận không thể đập chết chính mình, xấu hổ nói: "Tiên sinh, thật xin lỗi. Tôi đã quên kiểm tra xem còn bao nhiêu ga." Vừa rồi hắn quá hưng phấn.
Đường Tư Hoàng nhướng mày nhìn hắn, chỉ vài giây trầm mặc lại khiến bọn Đường Võ có chút kinh hãi, không dám lên tiếng. Đường Tư Hoàng chưa bao giờ bạc đãi đám thuộc hạ bọn hắn, nhưng lúc cần nghiêm khắc thì tuyệt không nương tay. Sai lầm của Đường Nhất hôm nay tuyệt đối không phải cái sai nhỏ. Phải biết, trong tình cảnh tận thế hiện tại, bất kỳ sai lầm nhỏ nào trong ngày thường cũng đều có thể hại chết chính mình, thậm chí là đồng bạn xung quanh.
Trong lòng Đường Nhất hiểu rõ, cũng không có ý ngụy biện cho mình, im lặng chờ Đường Tư Hoàng xử lý.
Đường Miểu kéo tay Đường Tư Hoàng, lúc này Đường Tư Hoàng mới dời ánh mắt đi, lạnh nhạt nói: "Tới đi."
Đường Nhất thầm tự nhắc nhở mình nhất định không thể tái phạm cùng một sai lầm thế này, sau khi Đường Tam đặt một cái giá đỡ trên đống lửa thì nhanh nhẹn bắt nồi lên.
Đường Tam vỗ vỗ vai Đường Nhất, Đường Nhất cười lại với hắn.
Bọn Trương Vọng nghĩ tới mỹ vị của rau ngâm, không khỏi đều nuốt nước miếng.
Đường Miểu thầm lắc đầu. Lần này mọi người xem như khôn ra một chút.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-593460.png&w=256&q=75)

-495035.jpg&w=256&q=75)