Một giấc này ngủ vô cùng sâu, vô cùng thoải mái, Đường Miểu ngáp một cái, mở mắt ra, nhìn bầu trời trên đỉnh đầu mới phát hiện đã xuống xe lửa, nhưng sao cậu có cảm giác như mình đang treo giữa không trung ta?
"Tỉnh?"
Một giọng nói trầm thấp từ tính vang lên từ phía trên, Đường Miểu ngẩng đầu, không hề được báo trước mà giao phải một đôi mắt thâm thúy. Đôi mắt này, tựa như vực sâu không thấy đáy, trong nháy mắt, linh hồn dường như cũng thất thần vài giây, giống như chỉ hơi không cẩn thận thôi, cậu sẽ bị hút hết vào đó. Nhiệt độ truyền đến từ lồng ngực áp sát người xuyên qua cả mấy lớp quần áo, Đường Miểu thấy mình như phát sốt, toàn thân chỗ nào cũng nóng, tim ngừng đập vài giây, đột ngột lệch khỏi tần suất thường ngày, thình thịch thình thịch, như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực.
Đường Miểu trong lòng vừa sợ vừa rối, vô ý thức nhìn y cười cười, cánh tay vô cùng tự nhiên quàng lên cổ cha, định giải thích mình thật sự không sao, bỗng nhiên cứng đờ, sắc mặt tái nhợt. Cậu không phải một thằng nhóc mười sáu tuổi chân chính, hiểu rất rõ việc tim đập nhanh như vậy khi đối mặt với một người, còn muốn chạm vào người đó là xảy ra chuyện gì. Nhưng mà, chuyện này có thể sao? Người này không chỉ là một người đàn ông, mà còn có quan hệ huyết thống với cậu. (tốc độ nhận ra tình cảm thần tốc quá =]]]]])
Khóe mắt liếc qua thấy chung quanh đầy người, giờ mới nhớ mình hiện tại đang trong tình huống nào, mau chóng nhảy xuống: "Cha, đến rồi hả? A...!"
Bàn chân đau như bị kim đâm khiến cậu suýt nữa quỳ luôn xuống đất, may mà Đường Tư Hoàng kịp thời ôm lấy cậu, rồi lần nữa ôm lên.
Đường Miểu tâm tình vừa bình tĩnh nhất thời lại loạn lên.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-593460.png&w=256&q=75)

