Về sau có khả năng sẽ còn có đoàn tàu cản đường, vì tránh làm bại lộ bí mật của Đường Miểu, sau đó dù có gặp người sống sót, xe lửa cũng không ngừng lại. May mắn là, kế đó không còn đụng phải đoàn tàu nào nữa. Xe lửa một đường đi thẳng không trở ngại, hơn 3 giờ chiều, xình xịch tiến vào phạm vi WH thị.
Đường Võ trừng mắt kinh ngạc nhìn phía trước.
"Má ơi, tui không nhìn lầm chứ? Bây giờ mà còn có xe lửa vận hành?"
Đường Võ một bên điều khiển đoàn tàu giảm dần tốc độ, một bên vươn tay ra ngoài, trong tay cầm một cây gậy trúc, bên trên cột một cái áo T-shirt màu đỏ do hắn cống hiến ra, tựa như một lá cờ đỏ phất phơ trong gió.
"A! Thật đúng là người sống sót." Trong mắt tên sĩ quan lóe lên tia sáng không thể tin nổi. Dù sao tang thi cũng không biết vẫy gậy trúc a.
Xung quanh WH thị được một bức tường đá đồ sộ bao lại, nhà ga ở đây hiển nhiên không nằm ở cửa ra vào, vì thế mà bị tường vây ngăn lại. Xe lửa chỉ đành phải dừng bên ngoài bờ tường.
Một đám binh lính ghé vào đầu tường xem náo nhiệt, bọn họ từng thấy có người đi máy bay tới (máy bay rơi xuống cuối cùng), có chạy ô tô tới, lái máy kéo tới, cũng có chạy xe đạp tới, có cả cưỡi ngựa nữa, nhưng thật sự chưa từng thấy ai đi xe lửa tới cả.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-250407.png&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)
