Đường Tư Hoàng không nói gì, cầm lấy bút trong tay cậu, bên trên hai cánh tay của tang thi phác thêm vài nét, tỉ lệ tay không cân đối trước đó cũng được sửa lại.
Đường Miểu nhìn mà thầm sợ hãi thán phục, cậu chưa bao giờ biết cha vậy mà cũng biết vẽ, dễ dàng thấy là đã từng học qua, hơn nữa tài nghệ còn không tồi. Đối với cha, cậu thật sự càng ngày càng hiếu kỳ.
Đường Tư Hoàng lạnh nhạt liếc cậu một cái, bỗng nhiên nằm xuống, không chút khách khí gối đầu lên đùi cậu.
"Để ta ngủ một lát, đừng ồn."
Đường Miểu thật sự không nghĩ chân mình êm hơn gối đầu, nhưng nhìn tư thái Đường Tư Hoàng, muốn y ngồi dậy hiển nhiên không phải chuyện dễ, rơi vào đường cùng, chỉ đành để mặc cha nằm lên đùi mình, có chút không được tự nhiên mà vặn vẹo mông. Trong ấn tượng, cậu và cha rất ít khi thân mật như vậy, ngoại trừ lúc trên giường. Mợ nó, câu này sao nghe kỳ kỳ ta? Nhưng mà, cậu rất thích sự thân mật này.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-593460.png&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)
