Đường Tư Hoàng không nhúc nhích, nhìn chằm chằm cậu nửa ngày, tựa hồ đang xác định cậu có thật sự đã nghe lọt lời y hay không, thật lâu sau đó mới bước về giường của mình. (ểh, thế rốt cuộc là anh có mặc quần ko hay chỉ có mỗi cái quần trong =]]]]])
Đường Thất thấp giọng nói: "Bọn họ vẫn biến thành tang thi."
Đường Miểu thật không biết phải an ủi hắn thế nào.
Đường Thất cười cười, nói: "Tiểu thiếu gia, cám ơn cậu đã quan tâm. Những người khác bị cắn, sau 6 tiếng sẽ biến thành tang thi. Hai người họ hạnh phúc hơn người khác rất nhiều, sau 12 tiếng mới bị. Trước đó bọn tôi còn cùng nhau đánh bài a."
Đường Miểu vỗ vỗ vai hắn, thời điểm này không cần phải nói nhiều. Người chết đã đi, nhưng người sống vẫn phải tiếp tục đi về phía trước.
Đường Thất vốn đang thương cảm, thấy trên má tiểu thiếu gia hiện lên hai cái lúm đồng tiền, không khỏi muốn bật cười, gật nhẹ đầu với cậu, trở về ghế lô của mình.
Hơn tám giờ, mặt trời đã lên cao, ánh dương quang chiếu xuyên qua khung cửa sổ, ánh sáng nhu hòa rơi xuống mặt bàn. Nếu không phải ngẫu nhiên nhìn thấy vài tang thi lang thang trong thôn phía xa, Đường Miểu còn tưởng đây chỉ là một chuyến xe lửa lữ hành bình thường lại an bình.
Bão mặt trời tàn sát nhân loại, nhưng dường như không gây ảnh hưởng gì đến thực vật cây cối. Đường Miểu nhìn từng khối cải trắng, bắp cải khỏe mạnh trong vườn rau không xa, có chút không bình tĩnh nghĩ, đây là một lượng vật tư không nhỏ à nha.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-150561.jpg&w=256&q=75)