Tạ Hộ một đường đi đến, nhóm phó tì của Tây viện đồng loạt hành lễ với nàng, một bà tử đứng ra đưa nàng đến Thúy Phượng các. Đây là một tòa viện hoang vắng rách nát, tường viện dùng cọc gỗ nện xuống để chống đỡ, có vài chỗ đã vỡ ra toang hoác, a Miêu a Cẩu gì đó muốn xâm nhập cũng không thành vấn đề. Trong sân viện là một khối hỗn độn, mảnh vườn có vài cây rau héo rũ, có lẽ đã lâu không có ai vun tưới, sân viện có một chuồng gà bỏ hoang không có một con gà nào bên trong, ngoài ra còn có một cây hòe cổ thụ khô gầy, đã cuối mùa thu cành lá vốn không sum xuê đã khô vàng từng mảng, cảnh tượng đập vào mắt đều lộ ra vẻ tiêu điều.
“Thiếu phu nhân, nơi này rất dơ bẩn. Nếu không để lão nô vào kêu người ra đây gặp Thiếu phu nhân.”
Bà tử dẫn đường thấy Tạ Hộ đứng ở sân viện nhìn quanh cho rằng nàng ngại dơ bèn nói lấy lòng.
Tạ Hộ lắc đầu, nhìn Trúc Tình ra hiệu. Trúc Tình từ trong tay áo lấy ra thỏi bạc vụn đưa cho bà tử kia rồi cho bà ta trở về. Bà tử cầm bạc ngàn ân vạn tạ rời đi.
Đan Tuyết đi ở phía trước Tạ Hộ, cẩn thận nhìn bốn phía, che chở Tạ Hộ đi vào nội viện đen tuyền như đi qua cửa động.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-495035.jpg&w=256&q=75)

