Edited by Bà Còm
“Rốt cuộc ngươi muốn hỏi cái gì?” Trường Thọ là một hài tử nên không đủ sức nhẫn nại để che dấu suy nghĩ bèn hỏi thẳng Tạ Hộ: “Vừa rồi ngươi cùng nữ nhân thối kia đối thoại, ta đã nghe được! Ngươi muốn giết ta đúng hay không?”
Tạ Hộ nhớ tới mấy lời trao đổi lúc nãy với Lan di nương, cũng khó trách tiểu tử này có địch ý với nàng như vậy, lời nói của Lan di nương lúc đó xác thực dễ dàng khiến người hiểu lầm.
Nghe Tạ Hộ nói xong, Trúc Tình tuy rằng kinh ngạc nhưng không biểu hiện ra ngoài, gật đầu liền định dẫn tiểu tử kia rời đi. Trường Thọ lại dùng đôi mắt to hắc bạch phân minh nhìn chằm chằm Tạ Hộ, trên mặt lem luốc chật vật đến cực điểm, ánh mắt còn kích động hơn lúc nãy cứ dán vào Tạ Hộ. Trúc Tình cầm điểm tâm, lại kêu hai bà tử tới, bảo hai người đưa hắn hồi Thúy Phượng các.
Trong tay Trường Thọ cầm điểm tâm Tạ Hộ cho hắn, hồ nghi ngẩng đầu lên nhìn Tạ Hộ thêm vài lần, khó có thể tưởng tượng nữ nhân này lại cứ thế mà buông tha hắn. Vốn dĩ hắn cho rằng nàng sẽ nghiêm hình tra tấn, ít nhất cũng phải phái người đánh hắn vài roi, nhưng rốt cuộc, tuy nàng nói chuyện thật không lưu tình nhưng lại không hề động thủ.
Nghe nàng kêu bà tử tới đưa hắn trở về, Trường Thọ cảm thấy như lọt vào trong sương mù, vẫn cứ ăn vạ không chịu đi: “Ngươi muốn sai bọn họ lén giết chết ta trên đường chứ gì?”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-593460.png&w=256&q=75)


