Những kẻ này rõ ràng có thể trốn trong siêu thị để sống yên ổn, nhưng lại cứ thích đến trêu chọc cô. Bọn chúng quả thật là vừa ngu ngốc lại vừa độc ác. Trong thời tận thế chẳng hề tồn tại cái khái niệm "đông người là có lợi thế", một khi đã đụng phải người không nên đụng thì kéo đến bao nhiêu cũng phải đền mạng bấy nhiêu. Chỉ có biết thu mình lại thì mới mong sống sót lâu dài được.
Trên mặt Trương Cường bị Đạp Tuyết cào ra mấy vết máu dài ngoằng. Lớp da thịt từ thái dương kéo dài xuống tận khóe miệng gã rách toạc ra, máu tươi không ngừng rỉ xuống. Nửa bên mặt còn lại của gã thì bị Mạnh Thời Vãn dùng xẻng công binh đập cho sưng vù lên như đầu lợn. Gã ngã gục xuống đất, đầu váng mắt hoa, trong dạ dày cuộn lên từng đợt buồn nôn, hoàn toàn không thể bò dậy nổi.
Trương Cường cực kỳ nghi ngờ bản thân đã bị chấn động não. Đối diện với ánh mắt lạnh lẽo cùng lời chất vấn của Mạnh Thời Vãn, trong lòng gã dâng lên một nỗi sợ hãi tột độ, gã ý thức được người phụ nữ này thật sự sẽ giết chết mình. Trương Cường sợ hãi rụt người về phía sau, run rẩy van xin: “Không có, tôi không có, tôi sai rồi. Tôi không nên chặn cửa nhốt cô ở bên ngoài, tôi chỉ muốn đuổi cô đi chỗ khác thôi chứ chưa từng nghĩ đến chuyện làm hại cô. Xin cô hãy tha cho tôi đi, tôi thực sự biết lỗi rồi.”
Mạnh Thời Vãn chẳng tin lấy một chữ trong lời nói của gã. Ngay cả lúc vật tư dồi dào và hoàn cảnh an toàn mà chúng còn lập bè kết phái để gây khó dễ cho cô, đợi đến sau này khi thiếu ăn thiếu mặc, tên này tuyệt đối sẽ chẳng phải hạng người tốt đẹp gì.
Cô dứt khoát đứng dậy, tiện tay tìm một sợi dây thừng trói chặt cả tay lẫn chân Trương Cường lại. Sau đó, cô túm lấy cổ áo phía sau gã, lạnh lùng kéo lê gã đi về phía bên kia của siêu thị. Trương Cường bị kéo lê lết trên mặt đất, sợ hãi gào thét ầm ĩ: “Cô làm cái gì vậy? Cô định đưa tôi đi đâu? Cô không được giết tôi, giết người là phải đền mạng đấy…”
Đạp Tuyết lò dò chạy theo phía sau. Nó nghe gã la hét thì cảm thấy vô cùng phiền phức nên dứt khoát nhảy phốc lên ngực gã. Trương Cường cứ thét lên một tiếng, Đạp Tuyết lại vung móng vuốt cào thẳng vào miệng gã một phát. Móng vuốt sắc nhọn xé rách khóe miệng khiến Trương Cường sợ mất mật, lập tức ngoan ngoãn ngậm miệng lại không dám rên rỉ thêm nửa lời.
Lâm Thiến nấp ở một góc tối để quan sát tình hình, nhìn thấy cảnh tượng này mà sợ đến mức hồn xiêu phách lạc. Cô ta lại càng cảm thấy may mắn vì bản thân đã không chọc giận Mạnh Thời Vãn, sức chiến đấu của người phụ nữ này quá đỗi kinh người, quả thực là vô cùng đáng sợ.
Cô ta liếc nhìn đám người đang nằm rạp trên mặt đất giả chết sau khi bị Mạnh Thời Vãn đánh cho tơi bời, rồi lặng lẽ rụt đầu quay lại. Lâm Thiến quyết định làm theo lời khuyên trước đó của Mạnh Thời Vãn, tiếp tục âm thầm gom góp vật tư mang vào văn phòng nhỏ nơi cô ta đang trú ẩn.
Mạnh Thời Vãn thong thả kéo Trương Cường đi đến đầu bên kia của siêu thị. Ở đây có một chiếc thang cuốn thông thẳng lên tầng hai. Lần đầu tiên tới đây, Mạnh Thời Vãn đã dùng dãy tủ để che chắn tạm bợ lối đi này. Thế nhưng hiện tại, bên ngoài dãy tủ đã được chèn thêm vài tầng kệ hàng, có lẽ đám người kia đã lén lút gia cố lại phòng hờ bất trắc.
Cô túm lấy Trương Cường rồi trói chặt gã vào một chiếc kệ hàng, cố tình để gã đối diện ngay với lối đi của cầu thang. Trong lòng Trương Cường chợt dâng lên một dự cảm chẳng lành cực kỳ mãnh liệt, gã hoảng loạn hét lên: “Cô làm cái gì vậy? Rốt cuộc là cô muốn làm gì? Mau buông tôi ra ngay!” Mạnh Thời Vãn hoàn toàn phớt lờ gã, cô quay người đi tìm dụng cụ. Đạp Tuyết thong thả vẫy vẫy cái đuôi nhỏ, nhảy phốc lên vai Mạnh Thời Vãn rồi cùng cô rời đi.
Hàng chục người đang nằm giả chết ở lối đi lúc này mới bắt đầu chửi thề lầm bầm, lồm cồm bò dậy trong khi tay vẫn ôm khư khư những vết thương đang rỉ máu. Một kẻ trong số đó nghiến răng nói: “Con mụ đó đánh đấm kinh thật đấy. Chúng ta đông người như vậy mà lại không đánh lại một mình nó.”
Kẻ khác lại lo lắng tiếp lời: “Trương Cường bị con mụ đó đưa đi rồi, liệu nó có giết lão Trương không?” Đám đông bắt đầu nhốn nháo nhìn nhau: “Bây giờ phải làm sao đây? Chúng ta có nên đi cứu lão Trương không?”
Đèn điện trong siêu thị bỗng nhiên chập chờn, nhấp nháy vài cái rồi tắt lịm. Đến khi ánh sáng khôi phục lại, bóng đen mang theo hơi thở của tử thần kia đã đứng sừng sững ở cách đó không xa, lạnh lùng dán mắt vào bọn họ. Đám người lập tức bị dọa cho run lẩy bẩy, đồng loạt lùi bước về phía sau vì vô cùng sợ hãi, chỉ lo nếu đứng quá gần thì lần này sẽ không chỉ bị ăn đòn, mà có khi còn mất luôn cả mạng.
Bị ánh mắt lạnh như băng của Mạnh Thời Vãn quét qua, sống lưng kẻ nào kẻ nấy đều lạnh toát. Có kẻ đành phải cắn răng tìm cớ lảng tránh: “Chắc là do hỏa hoạn làm ảnh hưởng đến đường dây điện rồi, để tôi đi xem thử xem có vấn đề gì không.” Kẻ khác cũng nhanh nhảu hùa theo: “Tôi đi tìm xem có thuốc men gì không, lỡ như vết thương nhiễm trùng thì phiền phức lắm.”
Đám người ráo riết tìm mọi lý do để có thể thoát khỏi sự dòm ngó mang theo áp lực nghẹt thở của Mạnh Thời Vãn. Đúng lúc này, giọng nói lạnh lùng của cô chợt vang lên: “Nếu không muốn chết thì đừng có xuất hiện trước mặt tôi nữa.” Đám người nghe vậy liền lập tức bỏ chạy toán loạn, tốc độ hệt như được gắn thêm động cơ. Bọn chúng thầm nghĩ, so với cái mạng nhỏ của bản thân thì mạng của Trương Cường có đáng là cái đinh gì đâu chứ.
Mạnh Thời Vãn đủng đỉnh đẩy xe hàng đi tìm phòng dụng cụ, tiện thể dạo quanh siêu thị một vòng. Đến khi cô xuất hiện trở lại ở lối đi cầu thang, trong xe đẩy đã chất đầy ắp các loại đồ đạc.
Trương Cường bị trói chặt đến mức không thể nhúc nhích, gã mếu máo như sắp khóc: “Rốt cuộc là cô muốn làm cái quái gì vậy? Cô có thể nói thẳng cho tôi biết được không, cô cứ im im thế này làm tôi sợ lắm đấy.” Nếu biết chắc chắn bản thân sẽ phải chết hoặc được sống, tâm trí gã có lẽ vẫn còn chút vững vàng. Thế nhưng cái kiểu mập mờ không rõ sống chết thế này mới là thứ tra tấn tinh thần đáng sợ nhất.
Mạnh Thời Vãn vẫn tiếp tục coi gã như không khí. Cô thong thả đảo mắt nhìn quanh một vòng, phát hiện ở cách cầu thang tầm mười mét có một tiệm trà sữa. Cô ung dung đẩy xe hàng đi tới đó, lấy từ trong xe ra một chiếc bếp từ đặt lên quầy bar, sau đó lại moi thêm một cái nồi lẩu uyên ương.
Nước khoáng đổ vào trong, cốt lẩu cho vào trong, thêm cả sườn chặt miếng, nửa con gà non, cùng với một đống thịt viên… Cô bật bếp đun sôi nồi nước dùng, đồng thời lấy hết rau củ, thịt thái lát, trái cây tươi, vài lon bia nhỏ và mì nhúng lẩu từ trong xe ra để sẵn trên quầy.
Trương Cường cố sức ngoái đầu lại, đập ngay vào mắt gã là cảnh tượng Mạnh Thời Vãn đang nhàn nhã tất bật chuẩn bị nấu lẩu. Gã sợ hãi đến mức gan ruột rung bần bật, vội vã cất tiếng: “Chị ơi, tôi gọi cô là chị gái có được không? Chị trói tôi ở đây rốt cuộc là có mục đích gì, chẳng lẽ chị muốn mời tôi ăn lẩu uống trà sữa chắc?”
Rất nhanh sau đó, gã đã hiểu được ý đồ thật sự của Mạnh Thời Vãn. Chờ đến khi nồi lẩu sôi sùng sục, Mạnh Thời Vãn chậm rãi đẩy xe hàng đến cạnh Trương Cường, lấy ra một chiếc mũ bảo hiểm cỡ bự rồi ụp thẳng lên đầu gã. Tiếp đó, cô lại vớ lấy một chiếc cưa lọng cầm tay từ trong xe đẩy ra.
Đạp Tuyết linh hoạt nhảy lên kệ hàng, dứt khoát vung hai đấm "bốp bốp" thẳng vào chiếc mũ bảo hiểm trên đầu Trương Cường để ép gã câm miệng. Mẹ của nó làm việc còn cần đến thứ cặn bã này lên mặt dạy bảo hay sao?
Mặc kệ gã la lối, Mạnh Thời Vãn vẫn cặm cụi khoét một cái lỗ vừa đủ cho một người chui lọt qua trên kệ hàng và dãy tủ. Ngay khi lớp tủ cuối cùng bị xuyên thủng, trên thang cuốn đã chật ních những con thây ma bị thu hút bởi tiếng ồn đinh tai nhức óc vừa rồi. Mạnh Thời Vãn nhạy bén lùi nhanh lại phía sau, chụp lấy chiếc cưa xích đốn gỗ cỡ bự kê lên độ cao khoảng một mét rưỡi rồi dùng dây thừng buộc chặt nó vào giá đỡ.
Vài con thây ma điên cuồng lao vào thông qua cái lỗ vừa khoét. Ngay khoảnh khắc đi ngang qua chiếc cưa điện, toàn bộ đầu của bọn chúng lập tức bị cắt phăng đi một cách tàn nhẫn. Máu tươi từ thi thể không đầu phun trào xối xả, bắn tung tóe lên chiếc mũ bảo hiểm của Trương Cường, nhuộm đỏ rực cả một mảng tầm nhìn của gã.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-904652.png&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)
