Mạnh Thời Vãn bế Đạp Tuyết từ trên bồn cầu xuống, sau đó bóc bộ đồ dùng vệ sinh cá nhân mới để rửa mặt và đánh răng. Cô tiện tay ném bộ quần áo bẩn thay ra từ hôm qua vào máy giặt, rồi lục tìm một bộ đồ thể thao mới để mặc vào.
Cuối cùng, cô điều khiển chiếc giường nâng lên vị trí cao nhất, dọn dẹp mọi thứ đâu vào đấy.
“Mẹ con mình ra ngoài tìm đồ ăn sáng nhé.”
Đạp Tuyết vô cùng ngoan ngoãn nhảy phốc lên vai Mạnh Thời Vãn, ngoan ngoãn đi theo cô ra khỏi cửa. Cô thực sự nghi ngờ con mèo này mắc bệnh kén chọn ngôn ngữ, chỉ nghe hiểu những gì nó muốn nghe.
Lúc nào thấy vui thì nó tỏ ra hiểu chuyện, ví dụ như lúc rủ ra ngoài chơi thế này. Còn khi nào không vui, nó liền giả vờ ngơ ngác như điếc, điển hình là lúc cô bắt nó học cách dùng bồn cầu ban nãy.
Một con mèo nhỏ bé mà trong bụng chứa tới tám trăm cái mưu mô.
Đồ ăn vặt và trái cây chất trong lối đi đều đã không cánh mà bay, chắc hẳn là có kẻ nào đó lén lút dọn sạch rồi. Kẻ có chút đầu óc đều thừa hiểu thảm họa này không dễ gì kết thúc, một khi cả nước ngừng sản xuất thì thức ăn chính là nguồn vật tư quý giá nhất.
Vừa bước sâu vào trong lối đi, Mạnh Thời Vãn lập tức phát hiện lối vào siêu thị đã bị người ta dùng kệ hàng và ván gỗ bịt kín mít. Cô thấy vậy liền nhếch môi cười lạnh lẽo.
Cô đã cất công dọn sạch lũ thây ma cả trong lẫn ngoài siêu thị, giúp đám người kia thoát khỏi tử thần. Thế mà bây giờ bọn chúng lại lấy oán báo ân, dám chặn đứng đường đi của cô.
Đám người này tính toán nước cờ cũng hay thật đấy. Nếu không nhờ cô ra tay dọn dẹp lũ thây ma đang lang thang khắp siêu thị, thì giờ này chắc bọn chúng vẫn còn rúc trong xó xỉnh nào đó, run rẩy không dám nhúc nhích.
Thậm chí, bọn chúng có thể bị lũ quái vật tóm được và cắn chết bất cứ lúc nào. Giờ thây ma đã bị tiêu diệt, nguy hiểm đã qua đi, bọn chúng lại vác mặt ra đây giở trò chặn cửa.
Bọn chúng muốn chặn thây ma, hay là muốn chặn cô đây? Nếu để chặn thây ma, chỉ cần vài dãy kệ sắt là đủ, hơn nữa chắc chắn sẽ chừa lại một lối ra vào nhỏ hẹp.
Nhìn cái kiểu rào chắn ba lớp trong ba lớp ngoài thế này, rõ ràng là muốn nhắm vào cô rồi. Cô dứt khoát quay người trở lại chiếc xe RV, ôm Đạp Tuyết bỏ vào trong.
“Để mẹ xem xử lý bọn họ thế nào. Con ở nhà ngoan ngoãn đợi nhé, kẻo lại bị thương oan.”
Đạp Tuyết nhẹ nhàng nhảy lên tủ giày, đôi mắt tròn xoe đảo quanh liên tục, dường như đang chuẩn bị bám vào cửa sổ xe để hóng hớt trò vui. Mạnh Thời Vãn tìm được một chiếc thùng sắt và một đoạn ống nước từ cửa hàng đối diện, sau đó đi tới bên cạnh chiếc xe tải rồi mở nắp bình xăng ra.
Cô dùng ống nước hút ra một thùng xăng đầy ắp, xách thẳng tới chỗ đống kệ hàng và ván gỗ đang bịt kín lối đi rồi hắt mạnh vào. Sau khi lùi lại một khoảng cách thật xa, cô ném thẳng chiếc bật lửa chống gió trên tay về phía trước, ngọn lửa hung hãn ngay lập tức bùng lên dữ dội.
Mạnh Thời Vãn nhanh chóng lùi hẳn ra khỏi lối đi, khóe môi nhếch lên nụ cười lạnh nhạt khi nhìn ngọn lửa rợp trời đang lan rộng điên cuồng. Tận thế đến nơi rồi mà bọn chúng vẫn còn tâm trí chơi mấy trò mèo vớ vẩn này với cô sao.
Siêu thị là nơi để bọn chúng nương tựa sinh tồn, chứ không phải là của cô. Lúc này, những người sống sót bên trong siêu thị đều ngây người ra khi nhìn thấy ngọn lửa hừng hực bốc cháy.
“Còn ngẩn ra đó làm gì, mau đi dập lửa đi! Chỗ lối đi chất toàn là rượu bia, lỡ mà cháy lan ra thì tất cả chúng ta đều mất mạng đấy!”
Một người chợt bừng tỉnh và gào lên thảm thiết. Các lối ra vào khác của siêu thị cũng đã bị bịt kín bưng, bây giờ bọn họ có muốn bỏ chạy cũng chưa chắc đã thoát được.
Vài chục người sống sót trong siêu thị hoảng loạn vô cùng, vội vàng cuống cuồng chạy đi tìm thiết bị chữa cháy. Nào là vòi nước, nào là bình cứu hỏa, tất cả đều được lôi ra sử dụng triệt để.
Trên mặt đất ở lối ra vào vốn dĩ rải rác mảnh vỡ vỏ chai rượu do Mạnh Thời Vãn đập nát từ trước. Khi ngọn lửa liếm qua, khói đen đặc quánh cuồn cuộn bốc lên ngợp trời.
Lâm Thiến đứng nép mình trong góc khuất của siêu thị, lạnh nhạt nhìn đám người kia luống cuống tay chân dập lửa, thầm mắng mỏ trong lòng:
“Đúng là một lũ ngu ngốc. Thừa biết người đó không dễ chọc vào, cớ sao còn cố tình kiếm chuyện làm gì? Cô ấy chỉ có một chiếc xe RV, cất chứa được bao nhiêu đồ cơ chứ, đúng là rảnh rỗi sinh nông nổi.”
Giờ phút này, cô ta vô cùng may mắn vì trước đây không nảy sinh ý đồ xấu xa nào với Mạnh Thời Vãn, bằng không có chết thế nào cũng chẳng rõ. Người phụ nữ kia ra tay thật sự quá tàn nhẫn, một siêu thị rộng lớn với vô vàn vật tư như vậy mà nói đốt là đốt ngay được.
Cũng may hệ thống phòng cháy chữa cháy của siêu thị rất hoàn thiện, cộng thêm nhiều người sống sót vốn là nhân viên ở đây nên thao tác cực kỳ thành thạo. Bọn họ kịp thời dập tắt ngọn lửa trước khi nó kịp lan rộng nuốt chửng toàn bộ khu vực bày bán rượu bia.
Một đám người mặt mũi nhem nhuốc khói bụi, ngồi bệt xuống sàn nhà mà thở hồng hộc. Khắp mặt sàn lênh láng những vũng nước bẩn đen ngòm, tàn tích từ cuộc chiến với bà hỏa ban nãy.
Một người đàn ông hậm hực lên tiếng phàn nàn: “Tối hôm qua tôi đã bảo rồi, đừng có trêu chọc vào người phụ nữ đó. Cô ta chính là một kẻ sát nhân không gớm tay đấy! Siêu thị lớn thế này, để cô ta lấy đi chút đồ thì có sứt mẻ gì đâu, ảnh hưởng gì tới chúng ta cơ chứ.”
“Cô ấy còn ra tay dọn sạch lũ thây ma quanh đây giúp chúng ta nữa. Nếu không có cô ấy, chúng ta có thể sống sót dễ dàng thế này sao? Các người cứ nằng nặc đòi chặn cửa nhốt người ta ở ngoài, cô ấy là kiểu người chịu để yên chuyện này chắc?”
Tối qua lúc hùa nhau chặn cửa thì ai nấy đều hăng hái tham gia, giờ mưu kế thất bại, lại còn chọc giận đối phương nên bọn họ bắt đầu đùn đẩy trách nhiệm.
Một người đàn ông trung niên, có vẻ là thủ lĩnh, gắt gỏng mắng: “Câm miệng hết đi! Các người cũng biết cô ta là kẻ giết người cơ mà. Dám giết Lão Vương thì cũng dám giết chúng ta đấy. Nhỡ đâu cô ta nổi điên lên chém chết tất cả thì có hối hận cũng không kịp đâu.”
“Tôi đồng ý. Người phụ nữ này tính tình cay độc, ra tay tàn nhẫn. Tốt nhất là đuổi cô ta đi xa thì chúng ta mới được an toàn.”
Bọn họ nằm mơ cũng không ngờ rằng, khi thảm họa tận thế ập đến, thứ khiến họ khiếp sợ nhất lại không phải là lũ thây ma khát máu. Kẻ gieo rắc nỗi kinh hoàng vô cùng lại là một cô gái trẻ tuổi.
Dường như bọn họ đã hoàn toàn quên mất một sự thật phũ phàng: Lý do duy nhất khiến lũ thây ma không cắn xé họ, cũng chính là nhờ vào cô gái ấy.
Ngọn lửa lụi tàn, khói đặc dần tan đi. Đống rác rưởi ngổn ngang chặn trước lối đi đã bị thiêu rụi gần hết, để lộ ra bóng dáng một người đang đứng sừng sững ở phía đối diện, thấp thoáng sau những kẽ hở của khung sắt và ván gỗ cháy đen.
Người đó mặc một bộ áo mưa liền quần màu đen, bọc kín từ đầu đến chân. Ngay cả khuôn mặt cũng bị chiếc mũ áo mưa che khuất, khiến đôi mắt ẩn sâu dưới vành mũ trở nên mờ mịt khó đoán.
Trên vai người nọ chễm chệ một con mèo béo mập, còn tay thì đang nắm chặt một chiếc xẻng công binh chuyên dụng. Bọn họ quá đỗi quen thuộc với chiếc xẻng này, bởi nó từng bổ nát sọ lũ thây ma, và cũng chính nó đã cứa đứt cuống họng của Lão Vương.
“Tiêu rồi, tiêu thật rồi! Chúng ta thực sự chọc giận kẻ tàn nhẫn này rồi.”
“Sợ cái quái gì chứ! Chúng ta đông người thế này, chẳng lẽ lại không đánh lại một con ranh vắt mũi chưa sạch sao?”
Mặc dù miệng thì lớn lối như vậy, nhưng mọi người vẫn không giấu được vẻ cảnh giác cao độ, ánh mắt ghim chặt vào hình bóng của Mạnh Thời Vãn. Cô chậm rãi ngẩng đầu lên, để lộ một ánh nhìn lạnh lẽo đến rợn người, hệt như một con thú dữ vô tình đang chuẩn bị vồ mồi.
Một dì lao công sợ hãi đến mức giọng nói run rẩy bần bật: “Mấy cái phim kinh dị trên tivi có thấm tháp vào đâu. Đây mới đích thị là phim kinh dị ngoài đời thực này, đáng sợ quá đi mất.”
“Đó… đó thực sự là ánh mắt của con người sao? Ngay cả thú dữ ăn thịt người cũng không có ánh mắt lạnh lẽo đến mức đó.”
Giữa lúc bầu không khí đang chìm trong sự hoảng loạn ngột ngạt, Mạnh Thời Vãn bất ngờ giơ cao chiếc xẻng công binh trong tay, bổ thật mạnh xuống đống rác rưởi cháy đen thui. Những tấm ván gỗ và kệ hàng vốn đã trở nên giòn tan sau khi bị lửa thiêu đốt, nay dễ dàng bị cô đập thủng thành một lỗ hổng to tướng.
Trương Cường bị sát khí toát ra từ người Mạnh Thời Vãn ép cho hoảng loạn. Hắn ta gân cổ lên gào thét: “Tất cả xông lên, bắt lấy con ả này!”
“Bắt lấy nó!”
Hàng chục người sống sót nghe vậy liền hùa nhau lao lên như ong vỡ tổ.
“Meo ngoao!”
Đạp Tuyết nhe nanh múa vuốt lao thẳng vào giữa đám đông. Một vuốt bên trái, một cắn bên phải, chú mèo nhỏ điên cuồng càn quét khắp bốn phương tám hướng.
Chỉ trong chớp mắt, trên mặt và đầu của vài kẻ đã xuất hiện những vết cào rướm máu do mèo để lại. Mạnh Thời Vãn cũng lao vút lên với tốc độ kinh người, liên tục vung vẩy chiếc xẻng công binh trên tay.
Đám người sống sót thậm chí còn chưa kịp nhìn rõ đường đi nước bước của Mạnh Thời Vãn thì lưỡi xẻng sắc lẹm đã giáng thẳng xuống mặt, đập mạnh vào đầu và cơ thể họ.
“Ban nãy anh vừa nói muốn bắt tôi à? Bắt tôi làm gì? Định giam cầm tôi, hay là muốn đánh chết tôi đây?”
Ánh mắt cô ngập tràn sự khinh bỉ, hoàn toàn coi kẻ trước mặt như một tên đại ngốc.
Nhờ nhiều năm kiên trì tập gym, bên dưới lớp da thịt mảnh mai của cô là những đường cơ bắp ẩn chứa sức mạnh bùng nổ vô cùng khủng khiếp. Thêm vào đó, để sinh tồn trong suốt ba năm tận thế, cô đã phải dùng những viên tinh hạch vất vả lắm mới kiếm được để đổi lấy hai tháng theo học sát chiêu từ một quân nhân giải ngũ.
Những chiêu thức được mài giũa bằng máu và mạng sống, trải qua vô số lần lăn lộn trên ranh giới sinh tử của cô, há chẳng lẽ lại không đối phó nổi với dăm ba kẻ tầm thường này sao.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-250407.png&w=256&q=75)
-328046.png&w=256&q=75)
-904652.png&w=256&q=75)
