Đêm hôm đó, Lương Hữu Cảnh cúi đầu thấp xuống, tránh đi ánh nhìn chất vấn của Cố Tĩnh Vãn.
Anh ta không thể xác định cô đã biết bao nhiêu nhưng từ lúc tỉnh dậy vào sáng hôm ấy, anh như phát điên mà cắt đứt mọi nguồn tin, sợ rằng chuyện đó sẽ truyền đến tai cô.
Một nỗi hối hận không thể kìm nén dâng lên trong lòng.
Mọi thứ không nên thành ra thế này, mối quan hệ giữa anh và Cố Tĩnh Vãn vốn không nên như vậy.
Trái tim anh chìm xuống, lòng nặng trĩu. Rõ ràng anh lớn hơn cô năm tuổi, ở những nơi trang trọng nhất cũng luôn điềm tĩnh khéo léo, thế mà chỉ cần cô nhìn thẳng thì anh lại bối rối và lúng túng, chẳng khác gì một đứa trẻ.
Anh không muốn lừa dối Cố Tĩnh Vãn. Nhưng một lời nói dối lại cần hàng trăm lời nói dối khác để che đậy. Lồng ngực nghẹn chặt, anh cố mở miệng, song cổ họng dường như bị chặn lại bởi một tảng đá, chẳng thể phát ra âm thanh nào.
Ngọn gió đêm khẽ luồn qua khe cửa, mang theo hơi lạnh. Giọng của Cố Tĩnh Vãn vang lên giữa tiếng gió, lạnh nhạt và xa xăm:
“Không nói được à? Lương Hữu Cảnh, anh đang thấy áy náy sao?”
Tấm ảnh rơi xuống trước mặt anh.
Cú đánh chí mạng ấy đã nghiền nát mọi hy vọng trong lòng Lương Hữu Cảnh.
Những gương mặt trong ảnh hiện lên rõ ràng, là anh và Lạc Ninh.
Điều anh sợ nhất cuối cùng cũng bị bóc trần, không chút che giấu, được phơi bày trước mắt Cố Tĩnh Vãn.
Sắc mặt anh tái đi trong nháy mắt, tựa như vừa nhìn thấy quỷ. Anh hoảng loạn hất đống ảnh xuống sàn, giọng run rẩy, hơi thở trở nên gấp gáp:
“Anh… anh say rồi. Anh không biết gì cả, Tiểu Vãn, anh thật sự không biết.”
Cố Tĩnh Vãn bật cười, nụ cười lạnh như băng:
“Anh sao lại không biết được? Lấy danh nghĩa bạn thân để ở cạnh Lạc Ninh, thực ra anh lại luôn thích cô ta. Chỉ đến khi biết cô ta có bạn trai anh mới miễn cưỡng rời đi. Sau đó, khi Lạc Ninh chia tay, tìm đến anh… Lúc anh nhìn thấy cô ta đứng trước mặt thì có thấy dao động không? Có nghĩ đến em không?”
Cô khẽ cười tự giễu:
“Cũng phải thôi, nửa năm sao sánh được với bốn năm chứ.”
Tần Bác Lễ chưa từng kể cho cô nghe những chuyện này, có lẽ vì anh ta thấy chẳng đáng nhắc. Nhưng Chu Hoài thì khác, anh ta kể tỉ mỉ từng chi tiết, không sót một lời. Trong giới giải trí, chuyện gì cũng có thể giấu, nhưng sao tránh khỏi con mắt của những người có quyền lực thật sự.
Lương Hữu Cảnh lắc đầu, hốc mắt đỏ lên, môi run rẩy. Các khớp ngón tay anh nổi gân xanh, giọng khàn đặc như đang van xin:
“Anh đối với em là thật lòng. Anh đã sớm quên cô ta rồi. Trong lòng anh, không ai quan trọng bằng em cả.”
“Nhưng anh đã lừa em.”
Cố Tĩnh Vãn nhìn anh, ánh mắt đong đầy cảm xúc đan xen. Nước mắt lặng lẽ dâng lên, khiến tầm nhìn của cô trở nên nhòe đi, song giọng nói lại dần dần bình tĩnh.
Khi cô hỏi anh về mối quan hệ với Lạc Ninh, anh nói chỉ là bạn.
Khi cô gọi điện mà không ai bắt máy, hôm sau anh lại bảo mình bận.
Thật nực cười.
Hai người đối diện nhau, ngăn cách bởi những chậu hoa rực rỡ. Cố Tĩnh Vãn nhìn rõ trong mắt anh sự hối hận, sự mệt mỏi và cả đau đớn đang giằng xé.
Sau cùng, anh ta run giọng nói khẽ:
“Anh… không còn cơ hội nữa, đúng không?”
“Còn có thể cho anh cơ hội gì nữa đây?”
Cố Tĩnh Vãn cười trong nước mắt:
“Lương Hữu Cảnh à! Khi em đang nghĩ về tương lai của hai đứa, đang cố gắng can đảm bước về phía anh thì anh lại đang ôm Lạc Ninh trên giường.”
Những cơn ác mộng từng khiến cô bừng tỉnh trong đêm hóa ra không phải mộng, hôm nay, tất cả đã trở thành hiện thực, vỡ vụn không thể cứu vãn.
Mắt Lương Hữu Cảnh đỏ đến ghê người. Toàn thân anh như mất hết sức lực, chỉ còn giọng nói nghẹn ngào:
“Xin lỗi, Tiểu Vãn… Anh thích em. Nhưng… xin lỗi.”
Tháng mười một, tiết trời Hồng Kông vẫn dễ chịu như mọi khi.
Dù là thời điểm nào trong năm thì du khách vẫn tấp nập. Cố Tĩnh Vãn lặng lẽ nhìn dòng người bên ngoài, trong lòng như bị xiềng xích siết chặt, không sao thở nổi. Cô khẽ mím môi:
“Có thể đưa tôi đi đâu đó một lát được không? Tôi muốn về muộn một chút.”
Tài xế nhẹ giọng:
“Xin lỗi, Cố tiểu thư. Tần tiên sinh dặn phải đưa cô về nhà ngay.”
Tất cả những lời muốn nói đều nghẹn lại nơi cổ họng. Bàn tay cô nắm chặt lấy vạt áo, ánh mắt cụp xuống, im lặng không nói gì thêm.
Chưa đầy mười phút sau, xe đã dừng ở biệt thự Bán Sơn.
Ngôi nhà vẫn yên tĩnh như mọi khi. Cố Tĩnh Vãn hít sâu một hơi, bước vào phòng khách. Quản gia Tôn dường như đã chờ cô từ lâu, mỉm cười chào đón:
“Cố tiểu thư, Tần tiên sinh đang ở thư phòng.”
Cố Tĩnh Vãn mím môi, gật đầu.
Cô chẳng biết thư phòng nằm ở đâu, cũng chẳng có ý định đi tới đó. Trong đầu cô chỉ có một ý nghĩ, đi tìm Tần Tô Kỳ. Ở bên cạnh cô ấy, ít nhất cô còn thấy an toàn.
Tần Bác Lễ chắc chắn sẽ không làm gì quá đáng trước mặt em gái mình.
Nhưng giọng quản gia lại vang lên phía sau:
“Phiền ông dẫn đường.”
Thư phòng của Tần Bác Lễ nằm ở tầng hầm thứ hai, nơi cô chưa từng đặt chân đến.
Quản gia Tôn dừng lại trước cánh cửa đôi màu đen, hơi cúi người ra hiệu mời cô vào.
Cửa rất nặng, Cố Tĩnh Vãn phải dùng sức mới đẩy được. Bên trong, không gian mở ra rộng lớn - đúng nghĩa là một thư phòng thật sự.
Tông chủ đạo đen xám, trần cao hai tầng, dù ở dưới lòng đất vẫn được chiếu sáng tốt. Những giá sách xếp chồng như dãy núi, chất đầy những cuốn sách ngăn nắp. Hai cầu thang xoắn ốc nối liền lên tầng trên để tiện lấy sách.
Tần Bác Lễ mặc bộ đồ ở nhà màu đen, ngồi phía sau bàn làm việc. Khi cô bước vào, anh ngẩng đầu lên, ánh mắt bình tĩnh, đường nét gương mặt nho nhã mà lạnh lùng.
Vẫn là vẻ ngoài điềm đạm ấy, không chút nguy hiểm, nhưng lại khiến người ta vô thức đề phòng.
Cố Tĩnh Vãn đứng tựa lưng vào cửa, không dám bước tới, môi mím thành một đường:
“Tần tiên sinh, anh tìm em có chuyện gì?”
Giọng cô cứng cỏi, trong tư thế cảnh giác, như con thú nhỏ nhận thấy nguy hiểm mà xù hết gai nhọn. Dưới cánh cửa to lớn kia, cô trông càng thêm bé nhỏ và mong manh.
Tần Bác Lễ nhàn nhạt liếc cô một cái, giọng nhẹ mà đầy uy áp:
“Phải để anh đi bắt em đến đây à?”
Sắc mặt cô khẽ đổi, tim run lên.
Cố Tĩnh Vãn cẩn trọng bước từng bước, đến khi dừng lại bên bộ sofa trũng cạnh bàn, ánh mắt vẫn lén nhìn anh.
Tần Bác Lễ chỉ lặng lẽ quan sát, ánh nhìn mang chút hứng thú, như đang nhìn một con mèo con sợ hãi. Nhưng khi ánh mắt anh lướt qua khóe mắt đỏ hoe của cô, tia sáng trong mắt lập tức thu hẹp trở nên sâu thẳm.
“Cự tuyệt Lương Hữu Cảnh rồi à?”
Cố Tĩnh Vãn không ngẩng đầu, chỉ khẽ “vâng” một tiếng, giọng nhỏ đến mức gần như tan trong không khí.
Tần Bác Lễ nhướn mày, giọng trầm thấp:
“Vẫn còn ngoan đấy.”
Anh đứng dậy, bước chậm rãi đến sofa, động tác ung dung mà tao nhã. Trong ánh nhìn căng thẳng của cô gái nhỏ, anh ngồi xuống, tư thế tùy ý nhưng lại toát ra khí chất kiêu quý.
Vạt áo mở rộng, để lộ phần xương quai xanh trắng lạnh, kéo dài xuống là những đường cơ rắn chắc mơ hồ ẩn hiện. Đôi chân dài duỗi thẳng, dáng vẻ thong dong nhưng áp lực tràn ngập.
Anh nghiêng đầu, nhìn cô, giọng nói khẽ mà lạnh:
“Giờ thì… nói xem, chuyện em không ngoan là thế nào.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)





-198627.png&w=640&q=75)


-580734.png&w=640&q=75)


-481703.jpg&w=640&q=75)

-18792.png&w=640&q=75)


